Nếu thật sự đã chết hai ba ngày, vậy kẻ theo dõi ta lại là ai?
Hay là, tình trạng gương mặt mới đại diện cho thời gian chết thật sự, nhưng vì sao tạng phủ trong cơ thể lại thối rữa nhanh đến vậy?
Trên người Trần Vũ Lượng cũng có dị trạng tương tự?
Đinh Tùng Ngôn như bị sét đánh trúng, hết ý nghĩ này tới ý nghĩ khác thoáng qua trong đầu, thân thể lại cứng đờ tại chỗ.
"Đây chẳng phải Đinh nhị lang sao? Tới nha môn tìm Đinh thư biện à?" Một bộ khoái bên xe lừa thấy Đinh Tùng Ngôn đứng gần đó.
Hắn cao chưa tới tám thước, mày rậm mắt to, cằm có ria ngắn, trông đã ngoài ba mươi.
Đinh Tùng Ngôn thuận đà bước tới gần:
"Sai gia, vừa nghe các vị nói, Trần Vũ Lượng của Tiểu Thuyền Bang cũng giống người này sao?"
"Sai gia?" Vị bộ khoái đó trước tiên ngẩn ra, rồi bật cười, "Đúng như Đinh thư biện nói, ngươi bị dọa dẫm quá, mắc chứng ly hồn rồi, ngày thường ngươi vẫn gọi ta là Lý đại ca mà, sao lại gọi sai gia."
Tiền thân ở chỗ bộ khoái này cũng có chút mặt mũi……Hứa Trường An luôn gọi ta là Đinh nhị ca, ngoài muốn lấy lòng Khinh Yên, e là cũng vì coi trọng mối quan hệ này, chậc, tên nhóc này, không thể nhìn tướng mạo mà đoán người, tâm cơ tuy không nặng, nhưng vẫn có……Đinh Tùng Ngôn "ơ" một tiếng:
"Lý đại ca, mong huynh thông cảm, thông cảm."
Vị bộ khoái họ Lý lúc này mới trả lời câu hỏi vừa rồi của Đinh Tùng Ngôn:
"Trần Vũ Lượng cũng vậy."
"Vậy người kia của Tiểu Thuyền Bang chết cùng lúc cũng vậy?" Đinh Tùng Ngôn nhớ tới gã mũi đỏ bị đại ca mình một quyền đánh chết.
"Ngươi hỏi những cái này làm gì?" Đệ tử Tiêu Minh Tông có mặt cảnh giác nhìn Đinh Tùng Ngôn.
Hắn tuổi ngoài hai mươi, gương mặt vuông vắn, mang ý sát khí.
Thấy bộ khoái họ Lý và người bộ khoái kia đã vòng ra trước xe lừa cũng nhìn mình như vậy, Đinh Tùng Ngôn hơi trầm ngâm nói:
"Chuyện Trần Vũ Lượng, ta có bị dính líu vào."
Hắn định kể sơ lược chuyện hôm đó, cuối cùng thử nhắc tới Nghiêm Trường Thanh trong mật lao Chân phủ, xem có thành công không.
Vẻ mặt bộ khoái họ Lý và mấy người khác đều nghiêm túc hẳn lên.
"Chứng ly hồn của ta, là do kinh hãi quá độ mà ra, kinh hãi quá độ là vì bị người mưu hại." Đinh Tùng Ngôn lấy đó làm mở đầu, kể từ chuyện thoát khỏi kiếp sát, tới Chân phủ cầu cứu, tới chuyện gã mũi đỏ bị lừa, ép Trần Vũ Lượng đang ngầm xác nhận tình hình phải chạy trốn tơi tả, bị Dư tiên sinh bám theo.
Đinh Tùng Ngôn không nhắc tới 'Bí Truyền Sơn Hải Kinh', chỉ nói gã mũi đỏ vừa xuất hiện đã chất vấn vì sao mình quay về Định Giang phủ, không trốn xa chân trời góc bể, người này về sau còn tiết lộ vài lời rằng Trần Vũ Lượng có vấn đề, còn chưa kịp nói rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mọi thứ đã kết thúc.
Trong lúc miêu tả, Đinh Tùng Ngôn không che giấu điểm bản thân có thể có vấn đề.
Đây là hắn cố ý làm vậy, hy vọng Tiêu Minh Tông và họ Nghệ trong những ngày tới sẽ thỉnh thoảng tra hỏi, điều tra bản thân mình!
Nếu cần thiết, bắt giữ giam cầm cũng không phải không được.