Rừng già núi sâu giữa đêm đúng là quá mức nguy hiểm. Chỉ sơ sẩy một chút đã lòi ra một con Kiêu Dương... Xem ra trận chiến này không thể kéo dài, sau khi đắc thủ cũng phải lập tức rút lui. Bằng không, ai mà biết được còn dẫn tới thứ gì nữa? Trấn Yêu Khư Tà của ta cũng không áp chế nổi kẻ cao hơn một đại cảnh giới...
Đinh Tùng Ngôn nhìn con Kiêu Dương cao gần một trượng đang cầm gậy gỗ liên tục ầm ầm nện xuống mặt đất, đánh gãy cây cối, ép Phan Vân Chu đến mức hoàn toàn không có sức đánh trả, ngay cả đỡ đòn cũng không dám, chỉ có thể không ngừng né tránh.
Đinh Tùng Ngôn khẽ dùng mũi chân hất lên.
Một viên sỏi nhỏ bị đá văng ra, đập vào thân hình khổng lồ của Kiêu Dương.
Viên sỏi không gây được chút thương tổn nào, dường như chỉ như gãi ngứa cho nó.
Kiêu Dương bị kích động, nghiêng người, hung dữ nhìn về phía Đinh Tùng Ngôn.
Thấy vậy, Đinh Tùng Ngôn bỗng nở một nụ cười rạng rỡ.
Kiêu Dương nhìn thấy, cũng ngây ngô cười theo.
Nó vừa cười, đôi môi vừa dài vừa dày lập tức lật ngược lên trên, che kín hai mắt, phủ cả trán.
Theo ghi chép trong Bí truyền Sơn Hải Kinh, Kiêu Dương thấy người cười thì cũng cười, môi lật phủ trán!
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt Kiêu Dương bị đôi môi lật ngược che kín, hoàn toàn không nhìn thấy gì.
Cơ hội!
Phan Vân Chu lăn lộn giang hồ nhiều năm, tuy trong lòng vô cùng sợ hãi, nhưng vẫn theo bản năng chém ra một đao.
Đao quang chớp mắt bùng sáng, như mặt trời sắp lặn điên cuồng tung vãi những tia sáng và hơi nóng cuối cùng.
Mượn đà thân thể nhảy lên, luồng đao quang rực cháy ấy chém xuống cổ Kiêu Dương.
Nhật Nguyệt Thần Đao, Nhật Mộ Đồ Cùng.
Máu thịt lập tức bị xé toạc, máu nóng đỏ tươi phun trào.
Kiêu Dương phát ra một tiếng kêu thảm thiết, buông cây gậy gỗ khổng lồ, ôm lấy chiếc cổ đã bị chém đứt gần một nửa, xoay người bỏ chạy.
Nó tuy hung tàn, nhưng vẫn có bản năng dã thú. Khi tính mạng bị uy hiếp nghiêm trọng, hoặc sẽ liều chết phản kích, hoặc sẽ điên cuồng bỏ trốn.
Mà trong tình trạng trọng thương, nó lựa chọn vế sau.
Mỗi bước nó chạy, sinh cơ lại mất đi một phần.
Chạy được hai ba mươi trượng, cuối cùng nó như núi đổ, cột nghiêng, ầm một tiếng ngã xuống đất, không bao giờ đứng dậy nữa.
Ngoài chính môn Sơn Thần miếu, Tạ Phong Triều đã phát hiện Kiêu Dương xuất hiện, trong lòng căng thẳng, quyết định từ giờ sẽ không giữ lại chút nào, nhất định phải kết thúc trận chiến trong thời gian ngắn nhất.
Tào Việt sải bước lao về phía Hình Thường, tay phải siết thành quyền, mang theo quầng sáng xanh đen, một quyền nện thẳng vào mặt đối phương.
Ầm!
Vô Thủ Dân Hình Thường hung hăng bổ cự phủ xuống, tựa như muốn bổ nứt cả hư không.
Lưỡi phủ bổ lên nắm quyền của Tào Việt, nhưng không thể tiến thêm nửa tấc.
Ngược lại, sự sắc bén của nó nhanh chóng bị quầng sáng xanh đen ăn mòn, tan biến.
Ngay cả Phá Thiên chân khí theo lưỡi phủ tuôn ra cũng như vậy.
Nó tựa như một khối băng bị ném vào lò luyện, chớp mắt đã tan biến không còn.
Nhưng dù không còn chân khí gia trì, sức mạnh của Hình Thường vẫn vô cùng kinh người.