Lô Tủng tới nhanh mà đi cũng nhanh.
Lúc đi Khước Ẩm quyến luyến bịn rịn nhưng chẳng còn cách nào, chỉ đành vừa cảm khái đối phương tôn sư trọng đạo, vừa uống hết cháo gạo xong tự mình tiễn ra tận cửa... rồi cần gì Lưu A Thặng phải xin tiền từ Khước Siêu, chính Khước Lâm Hải đã tự mình mắt chớp chớp dâng tặng chẳng ít tài vật, chỉ sợ đối phương chẳng tới nữa.
Nhưng điều này không có nghĩa Lưu A Thặng không kịp thời nhận được vài tin tức phương bắc, ngược lại, qua mấy phong thư, thiếp tay do Lưu Đại Cá chuyển tới từ Lưu Cát Lợi, cùng một bản trình bày tình hình chữ viết nguệch ngoạc của Lưu Hổ Tử, đã trình bày rõ ràng một chuyện xảy ra ở Kinh Khẩu trong tháng chạp.
Một chuyện tuyệt đối xứng đáng gọi là gập ghềnh khúc khuỷu, phía trên chạm tới mạch chính chính trị triều đình hiện nay, phía dưới lại liên quan tới con đường lui duy nhất thực sự của Lưu A Thặng lúc này, tức là môi trường sinh tồn của trại lưu dân Lưu Nhậm Công ở Kinh Khẩu.
Sái Mô đã ra tay.
Lúc này Lưu A Thặng mới biết, hóa ra Sái Mô chính là người được Khước Giám phó thác Bắc phủ quân sau khi qua đời năm xưa, tuy chỉ làm được ba bốn năm, nhưng trước đó ông ta từng tham gia sâu vào việc bình định loạn Tô Tuấn, sau đó vào trung khu phụ chính, trong nhiệm kỳ còn là người thực sự lập ra cái gọi là mười một trấn ba mươi ba đài phong hỏa, ảnh hưởng cực lớn tới Bắc phủ và Kinh Khẩu.
Mà Sái Mô nghe báo cáo của Lưu Cát Lợi xong, ngay lập tức đạp tuyết đích thân đi một vòng đại lộ Kinh Khẩu, rồi lập tức trở về Kiến Khang dâng sớ triều đình, chỉ trích Ân Hạo, Tuân Tiển vì tranh quyền mà khiến lưu dân chết chóc chồng chất, công lao duy nhất của Chử Bùi bắc phạt cũng bị xóa sạch.
Thậm chí, sớ này còn đi theo đường công khai, khiến cả Kiến Khang đều biết.
Lần này, coi như trực tiếp chọc đúng vào chỗ đau của Ân Hạo.
Vị Ân Ngọa Long này giờ sợ nhất là người khác gán chuyện Chử Bùi buồn chán tới chết lên đầu mình, đó thật sự là nhảy xuống Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch. Thực ra, đừng nói Ân Hạo, ngay cả Cối Kê vương Tư Mã Dục ở trên còn cao hơn cũng chỉ thấy phiền toái, lo người khác nói mình bức ép thái hậu và tiểu hoàng đế, lại muốn tái diễn loạn Bát Vương.
Ngặt nỗi các quận huyện Kinh Khẩu vừa vội mở kho cứu tế chưa lâu, Chử Bùi thật sự chết!
Lúc này, tuy có nhà họ Tạ dàn xếp, bản thân thái hậu cũng ước chừng hiểu tính cha ruột mình đôi chút, thậm chí theo tính cách Chử Bùi chắc chắn đã có lời dặn với thái hậu, hai bên chẳng có ý muốn cùng thua, nhưng Ân Hạo đỏ mắt lại chẳng khỏi nảy sinh sát ý với Sái Mô.
Phải biết, đây chẳng phải lần đầu Sái Mô nhắm vào Ân Hạo, người ta Ân Dương Châu muốn làm Gia Cát Lượng, muốn bắc phạt, nhưng Sái tư đồ lại thấy gã này là đồ phế vật, ắt bại. Chưa hết, giữa chừng Ân Ngọa Long đột nhiên cha mất phải về để tang mười tháng, trên triều xét tới uy vọng của lão Sái ở Dương Châu, nhất định phải để lão Sái vốn bị người ta xem thường thay thế giữ chức Dương Châu thứ sử mười tháng này, khiến lão Sái tức muốn chết, ngược lại trong nhiệm kỳ đủ kiểu chẳng hợp tác, mặt lạnh tanh.
Ngày ngày nói với người ta, ta chỉ thay Ân Dương Châu vài tháng, triều đình cũng chẳng coi trọng lão già này, chẳng chinh triệu thuộc lại đâu, các ngươi thích làm gì thì làm, đợi Ân Hạo trở về, triều đình tiếp tục để hắn làm tư đồ, hắn dứt khoát chẳng làm nữa, mãi tới giờ chức tư đồ vẫn còn bỏ trống.
Nói cách khác, hai người là oán thù công lẫn tư thật sự, từ đường lối chính trị quốc gia, tới giá trị quan Nho học, huyền học, rồi tới nhân cách cá nhân, đối lập toàn diện.
Gã Ân Hạo này, lần này thật sự muốn giết Sái Mô.
Thế là, mấy ngày tiếp theo, người chấp chính trong triều bắt đầu tấn công dữ dội Sái Mô, cũng chẳng nói chuyện lần này, chỉ nắm lấy một điều — trước đó quốc gia nhiều lần triệu Sái Mô làm tư đồ, Sái Mô đều từ chối, đến nỗi tiểu hoàng đế đợi trên triều tới buồn ngủ, chuyện này, bất kể thế nào cũng là Sái Mô khinh thường hoàng đế, khinh thường chế độ quốc gia.
Hơn nữa, vừa lên đã trực tiếp xử lý nghiêm khắc con rể bạn thân Sái Mô, người từng làm Tư mã cho Khước Giám, đảm nhiệm Ngự sử trung thừa, Giang Bân, trực tiếp đuổi về nhà, lý do là lúc chinh triệu Sái Mô thì người này chính là Lại bộ thượng thư, chẳng làm tròn trách nhiệm.