Bên trong phòng họp của U Tín bộ.
Trương Vũ vừa mới mở xong cuộc họp vội vã chạy tới, vừa nhìn thấy hai người Từ Cực, Lão Cao, liền mặt đầy nhiệt tình nói:
“Hai vị lão sư, học sinh lần này gặp phải cửa ải khó khăn, lại cần phải phiền hai vị lão sư tới giúp đỡ rồi.”
Sự xa lạ sinh ra vì một khoảng thời gian dài không gặp, theo sự nhiệt tình của Trương Vũ bị từng tấc từng tấc hóa giải.
Mà một chút xíu lo âu vốn dĩ vắt ngang trong lòng Từ Cực, Lão Cao, cũng theo thái độ của Trương Vũ mà tan thành mây khói.
Dù sao Từ Cực, Lão Cao tới tông môn tham gia đào tạo cũng đã được hai năm, đối với phong khí của tông môn đều có sự hiểu rõ sâu sắc.
Cho nên trước khi gặp được Trương Vũ, trong lòng bọn họ khó tránh khỏi sẽ nảy sinh một tia phỏng đoán, phỏng đoán Trương Vũ hiện nay trong tông môn cũng coi như là có chút quyền thế, liệu có còn tôn trọng bọn họ như trước đây không? Hai bên liệu có trở thành mối quan hệ trên dưới điển hình trong tông môn hay không?
Thậm chí… Bọn họ có phải chiếu theo phong khí của tông môn, đến lúc đó còn phải quay ngược lại gọi Trương Vũ là tiền bối? Lão sư? Sư phụ?
Lão Cao nhìn Trương Vũ trước mắt, cảm thán nói: “Cậu bây giờ bản lĩnh hơn chúng tôi, chúng tôi ở trong tông môn cũng không giúp được cậu quá nhiều, tất cả chung quy vẫn phải dựa vào chính cậu.”
Từ Cực bĩu môi, nói: “Được rồi, đừng có kì kèo cọ xát nữa, trực tiếp bàn chuyện chính đi.”
Cô ấy nhìn về phía Trương Vũ, quan tâm nói: “Cậu ở cái vị trí hiện tại này, không dễ ngồi nhỉ?”
Trương Vũ cười bất đắc dĩ, nói: “Xác thực là vấn đề không ít, chúng ta vừa đi vừa nói đi.”
Chỉ thấy trước mặt Trương Vũ một trận sức mạnh động thiên lóe qua, một cây cầu động thiên đã ầm ầm giáng lâm.
Dưới sự dẫn dắt của Trương Vũ, đám người bước qua cây cầu động thiên, liền đi tới một mảnh không gian rộng lớn, chính là Tiên nhân động thiên hiện tại chiều dài chiều rộng chiều cao đều đã vượt qua 10 kilomet.
Lão Cao kinh ngạc nói: “Đây chính là Tiên nhân động thiên mà Ánh Tân Thiên truyền cho cậu sao? Một không gian độc lập thật lớn, quả thực có thể sánh ngang với động thiên bảo địa của thời cổ đại rồi.”
Từ Cực cũng kinh ngạc nói: “Cái động thiên này của cậu e rằng là vô giá a, cho dù ở trong tông môn, cũng được coi là bất động sản hạng nhất nhỉ?”
Trương Vũ nghe sự cảm thán của hai người, trong lòng trào dâng một cảm giác kỳ quái, giống như người trẻ tuổi đón bố mẹ lên thành phố giúp đỡ, giới thiệu với bố mẹ căn nhà mới mua của mình vậy.
Âm Tuyền đi phía sau ba người lặng lẽ nhìn một màn này, trong mắt cũng khó nén được vẻ kinh thán, thầm nghĩ trong lòng: “Chỉ riêng chỗ động thiên này, tiềm lực tiên đạo của Trương Vũ thực sự đã là kinh thiên động địa rồi.”
Nhìn dáng vẻ Trương Vũ và Lão Cao, Từ Cực cười nói vui vẻ, dưới đáy lòng Âm Tuyền lặng lẽ lóe qua một tia hướng tới: “Nếu như Vương Dận cũng có thể tiền đồ xán lạn như Trương thúc của nó thì tốt quá.”
Đồng thời trong lòng bà ta cũng khá ngưỡng mộ quan hệ của Lão Cao, Từ Cực và Trương Vũ.
“Lúc bọn họ ở hạ giới, đối với Trương Vũ có thêm chăm sóc, Trương Vũ cũng coi như là một người khá có cổ phong, sẽ nhớ tình cũ, hai bên đã hình thành ky bán.”
“Ta và Trương Vũ có thể sở hữu ky bán như vậy không?” Âm Tuyền lắc đầu: “Ky bán e rằng là không có khả năng rồi, tích bán, cơ bán, kê bán ngược lại có khả năng.”
Khoảnh khắc này trong não hải của Âm Tuyền thần quân nhớ tới đủ các loại thông tin liên quan đến phong khí tông môn.
Trương Vũ bên kia xua xua tay, nói: “Tiên nhân động thiên trên lý thuyết là thuộc về tài sản tông môn của Vạn Pháp Tông, em chỉ là thay mặt quản lý mà thôi.”
Tiếp đó, Trương Vũ lại đem tình hình đại khái của Tiên nhân động thiên, bao gồm các phương diện như độ lớn nhỏ, cầu động thiên giới thiệu đơn giản một chút.
Từ Cực hít sâu một hơi thổ nạp linh cơ trong không khí, nói: “Tuy rằng bên trong động thiên này không sinh ra linh cơ, bất quá cậu có máy thổ nạp, còn có 10 đạo cầu động thiên, phân biệt bố trí ở các nơi trong mê cảnh, nối liền linh cơ ngoại giới cho cậu, trước mắt nhìn lại là tạm thời đủ dùng.”
Lão Cao cảm ứng một chút, nói: “Linh cơ ở nơi này ngược lại và Cựu Nhật phần trường ở ngoại giới chênh lệch không lớn.”
Trương Vũ nói: “Trong những ngày gần đây, em cũng luôn mở ra cầu động thiên, nối liền hai giới nội ngoại, chính là vì để linh cơ của động thiên được sung túc, thuận tiện cho em tiếp theo vận hành các loại thi kiện bên trong động thiên.”
Tiếp đó, Trương Vũ đem tình hình đại khái của kế hoạch kiến thiết lại giảng thuật một phen, sau đó nói: “Ngày mai em sẽ khôi phục kết cấu không gian của khu văn phòng trong mê cảnh.”