Nhìn dáng vẻ hùng hổ của Bộ Ảnh Sơ, Trương Vũ vội vàng giải thích tình hình một lượt, tránh để đối phương trút giận lên đầu mình. Nhưng chưa đợi Trương Vũ nói hết câu, đã nghe Lục Hành Chương lên tiếng: “Trương nhóm trưởng…”
Trương Vũ quay đầu nhìn lại, liền thấy Lục Hành Chương khẽ điểm ngón tay, đã gửi tới một thông báo, hiển thị rằng đơn xin của hắn đã được thông qua. “Sao cậu không nói sớm với tôi là Bộ đạo quân đang đợi cậu?”
Lục Hành Chương lại nhìn về phía đầu ảnh của Bộ Ảnh Sơ, mặt đầy vẻ cung kính nói: “Thưa Bộ đạo quân, sau khi nắm được nhu cầu của Trương nhóm trưởng, tôi đã giúp cậu ấy hoàn thành quy trình nhanh nhất có thể, hiện tại đơn xin đã được phê duyệt rồi ạ.” Tiếp đó lão quay sang trách móc Trương Vũ: “Trương nhóm trưởng, tôi đã bảo cậu khi qua giúp việc cho Bộ đạo quân thì phải dốc toàn lực cơ mà, có nhu cầu gì cứ bảo tôi, tôi sẽ hết lòng hỗ trợ. Lần sau gặp chuyện thế này nhớ báo trước cho tôi một tiếng, việc của Bộ đạo quân thì không được chậm trễ một giây một phút nào.”
Nhìn bộ mặt lật nhanh như lật bánh tráng của Lục Hành Chương, Trương Vũ thầm chửi: Cái đậu mẹ nó…
Nhưng thấy đối phương đã cho thông qua đơn xin, lại còn mang bộ dạng lịch sự, cung kính, Trương Vũ nhất thời cảm thấy như đấm vào bông, chẳng thể dùng chút sức lực nào chống lại lão. Chính lúc này, Trương Vũ cũng sực nhớ ra đạo thống đứng sau Lục Hành Chương.
Trương Vũ thầm nhủ: “Đạo thống Tiên Thiên, lấy tiên thiên đoạn tuyệt hậu thiên… Nói đi cũng phải nói lại, họ không chỉ trù dập hạng tu sĩ hạ giới như mình, mà còn cực kỳ nịnh bợ… những Tiên tộc như Bộ Ảnh Sơ nhỉ?”
Trảm Tiên lên tiếng: “Theo lý niệm của đạo thống Tiên Thiên, đối với Lục Hành Chương, Tiên tộc chính là những người mãi mãi cao cao tại thượng, mãi mãi đứng trên đại bộ phận tu sĩ, thậm chí đứng trên cả những tu sĩ tin theo đạo thống Tiên Thiên như họ.” Trương Vũ tự nhủ: “Vậy xem ra… đạo thống Tiên Thiên và Tiên tộc là cùng một phe?”
Tuy nhiên, ngay khi Trương Vũ tưởng chuyện đã êm xuôi, thì lại thấy Bộ Ảnh Sơ hừ lạnh một tiếng, đầu ảnh hóa thành nhục thân, vươn tay chộp thẳng vào đầu Lục Hành Chương.
“Phát hiện Tiên tộc cấp Giáp! Để tránh vi phạm ‘Luật Bảo vệ Quyền lợi Tiên tộc’, sẽ tạm dừng các pháp hài, pháp bảo sau đây…”
Cùng với hành động của Bộ Ảnh Sơ, hàng loạt cảnh báo hiện ra trước mặt Lục Hành Chương. Khoảnh khắc này lão chỉ thấy sức lực toàn thân như bị rút cạn, phần lớn pháp hài, pháp bảo trực tiếp ngừng vận hành. Giây tiếp theo, Bộ Ảnh Sơ đã túm chặt đầu Lục Hành Chương xách bổng lên.
Tức thì, trước mắt Lục Hành Chương hiện lên thêm nhiều cảnh báo:
“Yêu cầu lập tức chấm dứt tiếp xúc cơ thể với thành viên Tiên tộc cấp Giáp – Bộ Ảnh Sơ!”
– 1000 Tiên Tệ
– 1000 Tiên Tệ
“Yêu cầu lập tức chấm dứt tiếp xúc cơ thể với thành viên Tiên tộc cấp Giáp – Bộ Ảnh Sơ! Tiền phạt sẽ tăng gấp đôi sau 10 giây!”
Nhìn con số tiền phạt nhảy liên tục trước mắt, Lục Hành Chương “ngậm đắng nuốt cay”, giờ đâu phải lão muốn tiếp xúc, mà là Bộ Ảnh Sơ đang xách đầu lão đấy chứ. Nhưng lão càng không dám có chút phản kháng nào, không chỉ vì biết việc đó sẽ dẫn tới kết quả tồi tệ hơn, mà còn vì trong thâm tâm lão, hạ tu không có tư cách phản kháng Tiên tộc. Thế là lão cầu xin: “Bộ đạo quân!”
Bộ Ảnh Sơ chỉ lặng lẽ túm đầu Lục Hành Chương, lạnh lùng nhìn lão. Xuống nước? Cung kính? Lịch sự? Nghe lời? Những thứ đó trong mắt Bộ Ảnh Sơ là lẽ đương nhiên, có gì đáng để bận tâm? Thậm chí đối phương có thực sự làm khó Trương Vũ hay không, cô ta cũng chẳng buồn phân biệt.
Nếu lão làm khó Trương Vũ, đó chính là loại kẻ lạm quyền mà cô ta cực ghét, chính loại người này đã kéo lùi Tiên tộc, làm hỏng sản nghiệp khổng lồ do các vị Tiên nhân gây dựng. Cô ta muốn cho lão biết: Đặc quyền chỉ Tiên tộc mới xứng đáng được lạm dụng!
Nếu lão không làm khó Trương Vũ, cô ta càng muốn lão hiểu rõ: Đặc quyền của Tiên tộc chính là dùng như vậy đấy, cho dù là chó của ta, sau này cũng phải đặc sự đặc biện (xử lý đặc biệt).