Ngày thi sơ thí.
Trong tĩnh thất của hội nghiên cứu.
Chỉ thấy giữa luồng cương khí cuồn cuộn, năm bóng người ẩn hiện, chậm rãi bước ra, chính là Trương Vũ, Bạch Chân Chân, Ngọc Tinh Hàn, Nhạc Mộc Lam cùng Cuồng Thiên Khuynh.
Giây phút này, khi con “quỷ học” trong lòng được giải phóng hoàn toàn, luồng học khí khủng bố từ trên người bọn họ xông thẳng lên trời, như muốn học hết mọi tri thức trên đời, thi hết mọi kỳ thi trong nhân gian.
Bá niệm trong mắt họ càng xuyên thấu ra ngoài, nồng đậm tựa như thực thể.
Thi thi thi thi thi!
Cuồng niệm trong lòng thúc đẩy họ, còn đề bài nào có thể cản bước được họ nữa? Khó khăn nào có thể ngăn trở được họ nữa? Điểm số kỳ thi hôm nay nhất định phải tăng vọt không ngừng!
Chỉ thấy Bạch Chân Chân nhìn Trương Vũ, cất lời: Trương Vũ, trận chiến trước ông làm đúng hơn tôi hai câu đại đề, sơ thí thực sự hôm nay, ông và tôi hãy lại phân cao thấp, xem ai mới là kẻ mạnh nhất trong lớp bổ túc này.
Trương Vũ nhìn Bạch Chân Chân, cười lạnh nói: Lớp bổ túc? Chỉ trở thành hạng nhất lớp bổ túc mà nàng đã thấy thỏa mãn rồi sao? Mục tiêu của ta là trở thành hạng nhất sơ thí của toàn bộ từ tầng 1 đến tầng 10 lần này.
Hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Chân Chân trước mặt, thầm nghĩ trong lòng: Người đàn bà này, đợi sau khi thi tông môn kết thúc, ta sẽ đem linh căn của nàng, nguyên âm của nàng, tất cả mọi thứ trên người nàng thôn phệ sạch sành sanh, hóa thành dưỡng phân tiên đạo của ta.
Trương Vũ, lúc này chắc chắn chàng đang nghĩ cách thôn phệ thiếp phải không? Nghĩ đến đây, mặt Bạch Chân Chân đỏ bừng, dưới sự vận chuyển cực tình pháp lực trong cơ thể, nàng chỉ thấy mình hưng phấn tới cực điểm.
Thiếp há chẳng phải cũng nghĩ như vậy sao?
Thiếp nhất định phải đem chàng đè chặt dưới thân, để chàng làm nô lệ cực tình, mỗi ngày dùng chàng để tu luyện kiếm đạo a!
Ngọc Tinh Hàn ở bên cạnh nhìn cảnh này, thầm nghĩ: Hừ, cực tình kiếm đạo chắc chắn sẽ dẫn đến việc hai kẻ mạnh này tranh đấu, đến lúc đó ta sẽ tọa sơn quan hổ đấu hưởng lợi, trực tiếp nắm giữ tà thần, thông qua tà thần để thao túng hai vị thiên kiêu này, biến họ thành những nhân viên ưu tú nhất của ta, để họ tăng ca cho ta hằng ngày, đẩy ta lên đỉnh cao tiên đạo.
Trương Vũ, Bạch Chân Chân, Ngọc Tinh Hàn… Nhạc Mộc Lam ở phía kia thầm cười: Học đi, thi đi, tranh đi, cướp đi, ta sẽ nấp một bên lặng lẽ chờ đợi cơ hội, sẽ có một ngày, ta khiến Trương Vũ trở thành tư lương độc quyền của ta, do ta đứng ra mua bán tất cả của hắn.
Một lũ dân quê. Nhìn bốn kẻ mỗi người một ma tính, Cuồng Thiên Khuynh thầm cười lạnh: Ta mới là ông trẻ tông môn!
Khi nhóm năm người Trương Vũ cùng bước tới bên ngoài trường thi, đám sinh viên bên ngoài lại càng không được họ để vào mắt.
Cứ như thể những thiên kiêu tinh anh đến từ các trường này trước mặt họ chỉ là hạng học cặn, học phế, học nát! Định sẵn sẽ bị điểm số của bọn họ đè bẹp, nghiền nát hoàn toàn.
Nhìn thấy sự xuất hiện của nhóm Trương Vũ, sắc mặt Tinh Hỏa Chân Quân cũng liên tục biến đổi.
Haizz.
Trong thời gian bổ túc vừa qua, Tinh Hỏa Chân Quân cũng dần nhận ra những thay đổi trên người nhóm Trương Vũ.
Đặc biệt là mỗi lần thi mô phỏng, cảm giác đó lại càng mạnh mẽ.
E là đã rót lượng lớn ký ức thi tông môn vào rồi nhỉ?
Lão cũng từng thử khuyên bảo Trương Vũ, Ngọc Tinh Hàn, hy vọng họ đừng rót quá nhiều ký ức thi tông môn, nhưng nhìn thành tích leo thang vùn vụt của họ, Tinh Hỏa Chân Quân biết lời khuyên của mình chẳng có tác dụng gì.
Nhưng cũng không trách họ được.
Ta dựa vào trải nghiệm tông môn, dựa vào nền tảng tích lũy bao năm qua, sau khi học tập điên cuồng mới có khả năng đâm thủng mức điểm đạt.Chương truyện này được copy từ webtruyenchu.com
Còn nhóm Trương Vũ muốn đỗ vào tông môn, các phương pháp thông thường là vô dụng.
Chỉ là không biết lúc này đây, họ còn giữ được mấy phần dáng vẻ ngày xưa.
Cùng lúc đó, Vương Dẫn ở phía bên kia cũng đang mặt mày lo âu chờ đợi sơ thí bắt đầu.
Khoảnh khắc này, lão chỉ muốn nhanh chóng vượt qua kỳ thi, nhanh chóng rời khỏi lớp dưới, nhanh chóng vào tông môn. Đối với môi trường ở lớp dưới này, lão cảm thấy mình không thể ở lại thêm một khắc nào nữa.
Đường sao có thể lát bằng xi măng cơ chứ? Đến cả con đường máu thịt cũng không có, sao ta có thể sống ở cái xóm quê này được?
Lúc này trong mắt Vương Dẫn, lớp dưới nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt, ngay cả không khí cũng chẳng có mùi thơm ngọt như trong tông môn, khiến lão ở đây mà khó chịu cả người.
Đúng lúc này, một tiếng hô hoán truyền đến, thấy một thí sinh đã ngã gục xuống đất.
Nhân viên công tác lập tức xông tới kiểm tra một hồi, bấy giờ mới thở phào nói: Không có việc gì lớn, chỉ là thọ mệnh sắp cạn kiệt thôi.
Thí sinh đó vội vàng hỏi: Vậy thưa thầy, thọ mệnh còn lại của em có kịp làm bài thi không?
Nhân viên tính toán thời gian rồi nói: Kịp, trạng thái này của em chắc còn sống được thêm hai ba tháng nữa, em định thi xong rồi mới đi cấp cứu hả?
Còn sống được lâu thế sao? Vậy thì tốt, tốt quá rồi. Thí sinh liên tục gật đầu nói: Hôm nay… trời đất bao la, thi tông môn là lớn nhất, mọi thứ đều phải nhường đường cho thi cử, chỉ cần đỗ vào tông môn là có kỹ thuật tiên đạo tiên tiến hơn giúp em kéo dài thọ mệnh rồi.
Thiên Thánh Công đứng cách đó không xa nhìn cảnh này, thầm cảm thán trong lòng: May mà ta không đốt nhiều mạng như vậy.
Nhìn sang nhóm Trương Vũ ở bên cạnh, trong mắt Thiên Thánh Công không khỏi lộ ra một tia may mắn.
Ban đầu lão cũng đã định đánh cược tất cả để đi thi.
Nhưng một số tin tức đã thay đổi suy nghĩ của lão.
Theo việc thành tích thi mô phỏng của hơn mười sinh viên trong lớp bổ túc tăng vọt, Tinh Hỏa Chân Quân cũng tiết lộ cho mọi người một tin tốt.
Thiên Thánh Công thầm nghĩ: Kỳ thi tông môn tại tầng 1 đến tầng 10 lần này, ngoài những kẻ ở tầng 7 đến tầng 10 do tông môn bồi dưỡng chắc chắn đỗ ra, trong số sinh viên còn lại… nếu có thêm 5 người trúng tuyển, thì tương lai kỳ thi tuyển chọn tông vụ viên tại tầng 1 đến tầng 10 sẽ được tổ chức thường niên.