Hùng Văn Võ: Vân Đào, Trương tổng đã nói muốn chọn công pháp nào chưa?
Hổ Vân Đào: Đây là đại sự của Trương tổng, tôi làm sao xen mồm vào được.
Hùng Văn Võ: Vậy ông có nhắc với cậu ấy chuyện về 《Thiên Yêu Chuyển Sinh Kinh》 chưa?
Hùng Văn Võ: Trong trường bảo tôi truyền lời, tôi cũng hết cách.
Thấy Hổ Vân Đào mãi không hồi đáp, Hùng Văn Võ thầm mắng một tiếng thằng nhóc này.
Tiếp đó lão lại nhìn sang một cái hình đại diện khác trên Nhãn hài, gương mặt tiểu trúc đào kia, chính là hình đại diện của An An đang làm việc tại khu bảo tồn ở Côn Khư tầng một.
Đây là thù lao mà đại học Thiên Yêu trả cho lão vì việc truyền lời, giúp Hùng Văn Võ mỗi ngày có thể liên lạc miễn phí với người ở tầng một, đồng thời có thể chuyển cho đối phương một ít tiền.
Hùng Văn Võ: An An, tiền anh nhờ người chuyển em đã nhận được chưa?
An An: Anh gửi tiền cho em làm gì? Em là nhân viên ưu tú đấy, mỗi ngày bao ăn bao uống, có chỗ nào cần tiêu tiền đâu?
Hùng Văn Võ: Thì em cứ coi như giữ hộ anh đi, sau này anh trở về tầng một rồi tiêu.
An An: Anh nói lời xui xẻo gì thế? Anh đã thi đỗ vào đại học Thiên Yêu rồi, đã ưu tú thế này rồi, sao có thể còn nghĩ chuyện quay về?
An An: Anh phải nỗ lực ở lại tầng hai biết chưa? Nếu không chẳng phải uổng công đọc bao nhiêu sách vở sao?
An An: Anh hãy chăm chỉ học tập, tăng ca nhiều vào, nghe lời lãnh đạo, lãnh đạo sẽ nhìn ra được thôi.
Hùng Văn Võ nhìn hồi âm của An An, lại nhìn thân xác đã bị cải tạo thành chế độ thú cưỡi của mình, trong lòng thở dài một tiếng, nhưng không nói gì thêm.
Lúc này cách lễ trao giải bắt đầu còn 10 giờ đồng hồ.
Trong phòng thí nghiệm luyện khí của Trương Vũ, đông đảo trợ thủ đang bận rộn qua lại.
Mà Hổ Vân Đào với tư cách là hồn tu, cũng đang tham gia vào việc sửa chữa Thất Tuyệt pháp hài.
Quan sát Trương Vũ ở bên cạnh vừa hoàn thành công tác sửa chữa Nhãn hài, đang hơi thả lỏng đôi chút.
Hổ Vân Đào: Trương tổng, tôi có chuyện muốn nói với cậu.
Trương Vũ: Ông nói đi.
Nghe Hổ Vân Đào thuật lại một phen thông tin về 《Thiên Yêu Chuyển Sinh Kinh》, Trương Vũ gật đầu tỏ ý đã biết.
Trương Vũ hiểu rõ, đây tất nhiên là mạng lưới quan hệ chằng chịt nội bộ của yêu duệ, thông qua miệng yêu truyền tai yêu, từng bước một truyền đến chỗ mình.
Tình huống tương tự sau khi hắn đoạt quán quân đã không phải lần đầu xảy ra, Hổ Vân Đào càng không phải là người đầu tiên trong danh bạ giới thiệu công pháp Tiên môn cho hắn.
“Ôi, mạng lưới quan hệ của Côn Khư a…”
Trương Vũ lắc đầu, trong lòng cảm thán dưới sự lưu thông thông tin tốc độ cao của Linh giới, mạng lưới quan hệ nhân tế của Côn Khư cũng trở nên phức tạp và khổng lồ chưa từng có.
Mà ngay tại lúc này, tấm lưới lớn này đang với khí thế che trời lấp đất, từ tứ phương tám hướng bao trùm lấy hắn.
Thở dài một tiếng, Trương Vũ đã thay lại bộ Nhãn hài Cửu U Yêu Đồng đã được sửa chữa hoàn hảo.