Càng hiểu rõ Cuồng Thiên Khuynh, càng chiến đấu với Cuồng Thiên Khuynh, Trương Vũ lại càng thấu hiểu sự cách biệt giữa bản thân và đối phương.
Bối cảnh, sư thừa, tài phú, thời gian… và cả mức đầu tư mà Thập Đại Liên Minh dồn lên người nàng ta lần này.
Hắn không có một hạng mục nào có thể so sánh được với Cuồng Thiên Khuynh.
“Muốn thôn phệ nàng ta, muốn đoạt lấy nhiệt độ và lưu lượng của nàng ta, muốn truy đuổi nàng ta trong cuộc thi, nâng cao khả năng giành quán quân của mình…”
“Chỉ có thể dùng tới tất cả sức mạnh và tài nguyên mà ta có thể lợi dụng, đánh cược tất cả những gì ta có.”
“Dù cho là cái mạng này.”
Trong buổi trực tiếp đang được muôn người chú ý, Trương Vũ mang theo từng dòng chữ hình chiếu linh giới, trong quá trình cuối cùng hóa thành sinh thung, đã hung hăng đâm sầm vào vị trí của Cuồng Thiên Khuynh.
“Cuồng Thiên Khuynh! Ngươi có dám liều chết với ta không?”
Nhìn Trương Vũ đang lao trực diện tới, Cuồng Thiên Khuynh dù không nhìn những dòng chữ đối phương chiếu ra, cũng có thể cảm nhận được luồng ý niệm quyết tử trên người hắn, cảm nhận được chiến ý kinh thiên khi Trương Vũ đem sinh mạng ra đặt cược, cảm nhận được sự chấp nhất với con đường tiên đạo của đối phương.
Nhưng mà…
“Dựa vào cái gì?”
“Ai cho phép ngươi có cái suy nghĩ không thực tế đó?”
“Ta có sư thừa Hóa Thần! Có tám vị Hóa Thần bổ túc!”
“So thành tích, so tài phú, so bối cảnh, so thiên phú, so năng lực cá nhân… ngươi có điểm nào xứng để đấu với ta?”
“Ngươi có biết trên người ta được đầu tư bao nhiêu tiền không?”
“Cái gì mà chiến ý, quyết tâm, sinh mạng… cái gì mà lòng cầu đạo… cái gì mà chấp niệm tiên đạo… liệu có bằng được gần một vạn linh tệ đầu tư trên người ta không?”
“Ngươi có hiểu được sự nặng nề của số linh tệ mà ta đang gánh vác không?”
Trong tiếng quát tháo, khí huyết toàn thân Cuồng Thiên Khuynh đều bùng cháy dữ dội, cơ thể giống như hóa thành từng mảnh vụn bong tróc, vỡ nát, nhưng ngay khắc sau lại tái tổ hợp, tái sinh.
Nếu nói Trương Vũ là chủ động nghênh đón cái chết, ôm lấy cái chết, bùng nổ đòn đánh đốt cháy sinh mệnh.
Thì lúc này Cuồng Thiên Khuynh chính là mang theo sức mạnh hủy diệt và trọng sinh, thúc đẩy tiềm năng sinh mệnh đến vô hạn.
“Ngươi muốn chết! Vậy ta thành toàn cho ngươi!”
Cuồng Thiên Khuynh không thèm để ý tới tường vách, giáp tấm, kiến trúc đang tràn tới từ bốn phương tám hướng… bởi vì nàng nhìn một cái là ra mấu chốt của mọi chuyện nằm trên người Trương Vũ.
Chỉ cần đánh nát vật tế sống do Trương Vũ hóa thành trước mắt, thì mọi trận pháp, kiến trúc đều sẽ tự khắc tan vỡ.
Huống hồ trong buổi trực tiếp quyết chiến này, sao nàng có thể để tên tiên tra trước mắt bức lui?
Nàng phải oanh tạc trực diện cho đối phương nát bấy, nghiền nát tên tiên tra này hoàn toàn.
Ầm!
Lòng bàn tay liên tục vỡ vụn và tái sinh mang theo sức mạnh hủy diệt, không chút nương tình đánh thẳng vào người Trương Vũ.
Rồi đòn thứ hai, thứ ba…
“Tiên tra! Tới tầm身 giá (giá trị bản thân) như ta, sức mạnh của ta, tu vi của ta… từ lâu đã không còn chỉ thuộc về riêng mình ta nữa rồi.”