Nhìn thấy trạng thái của Doanh Tân và Sư Vân Tường, Trương Vũ liền hiểu thời gian qua hai người này sống e là không mấy dễ dàng.
Cùng lúc đó, Doanh Tân và Sư Vân Tường cũng lần lượt cảm nhận được ánh mắt của Trương Vũ đang chú ý tới.
Doanh Tân khẽ vẫy tay với Trương Vũ, gửi tin nhắn: Trương tổng!
Trương Vũ: Pháp hài của em bị sao vậy?
Doanh Tân: Chưa kịp sửa ạ.
Doanh Tân: Bây giờ giá sửa pháp hài đắt quá, em định đợi qua đợt khủng hoảng kinh tế này mới sửa.
Trương Vũ: Trong nhóm công ty, mấy cái ảnh đại diện nhà em hình như đều tối lại rồi.
Doanh Tân: Gần đây khủng hoảng kinh tế, công việc khó tìm quá nên họ tạm thời đóng băng rồi ạ.
Doanh Tân: Trương tổng cứ yên tâm, công ty nếu có việc gì, bốn thế hệ còn lại của nhà em đều sẽ làm việc hết mình.
Doanh Tân: Nếu thiếu nhân thủ, em sẽ gọi họ dậy ngay.
Cùng lúc đó, Sư Vân Tường ở phía bên kia cũng đang gửi tin nhắn cho Trương Vũ.
Sư Vân Tường: Học trưởng, huynh có muốn mua thịt không?
Sư Vân Tường: Bây giờ nhiều người đúng là nghèo đến phát điên rồi, cứ chằm chằm đòi cướp thịt của em đem đi bán.
Sư Vân Tường: Em nghĩ thay vì sống trong lo sợ, chẳng thà bán cho huynh, đến lúc trên người em chẳng còn mấy lạng thịt thì cũng đỡ bị người ta nhòm ngó.
Chỉ thấy quanh thân Trương Vũ dẫn lực địa sát vận chuyển, thân hình đang lơ lửng giữa không trung khẽ lóe lên, đã đáp xuống trước mặt hai người.
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trong mắt Sư Vân Tường, Trương Vũ vỗ vỗ vai đối phương, mở lời: Không sao đâu, thấy ta hôm nay đứng ra bảo kê cho đệ rồi thì những kẻ dám có ý đồ với đệ sẽ không còn nhiều nữa đâu.
Thịt thì cứ giữ lại cho mình, cố gắng rèn luyện, sau này còn có không gian tăng giá.
Khoảnh khắc sau, trước khi hai người kịp phản ứng, Trương Vũ đã trực tiếp đưa hai tay ra nắm lấy hai người, truyền vào trong cơ thể mỗi người một luồng pháp lực.
Cảm nhận luồng pháp lực tinh thuần vô cùng của Trương Vũ đang lưu chuyển trong người, cả Doanh Tân lẫn Sư Vân Tường đều lộ ra vẻ mặt thư thái.
Và những ngày tiếp theo, mỗi ngày Trương Vũ dành ra một giờ để tọa trấn công trường, cũng thuận tiện cho hai người họ hít một ít pháp lực.
Mỗi lần Doanh Tân và Sư Vân Tường đều kiên nhẫn đợi ở một bên, đợi Trương Vũ làm xong công việc trên tay mới tới nhận tiếp tế.
Ban đầu Trương Vũ tưởng hai người đều canh đúng giờ chờ mình, nhưng ngày hôm nay vì sắp xếp công việc mà hắn đến công trường vào đêm khuya, lại phát hiện Doanh Tân và Sư Vân Tường lập tức xuất hiện ở cách đó không xa, lặng lẽ đợi ở một bên.
Sau đó Trương Vũ mới biết, hóa ra những ngày qua hai người họ vẫn luôn đợi ở công trường để tìm việc làm.
Trong mấy ngày này Trương Vũ cũng gặp lại Túc Viêm Dương, đối phương dựa vào thực lực hơn người nên vẫn tranh được công việc.
Tuy nhiên theo quan sát sau đó của Trương Vũ, đối phương làm một ngày sẽ biến mất mấy ngày, không rõ là do không thể ngày nào cũng tranh được việc hay là có công việc khác phải làm.
Lúc này đây, một lần nữa nhìn thấy Sư Vân Tường và Doanh Tân, trạng thái của hai người dường như lại tồi tệ thêm không ít.