Tại khu vực nghỉ ngơi ngoài bãi thi.
Trong thời gian tạm dừng trận đấu.
Nhóm người của đội Vạn Pháp đang tụ tập lại, sắc mặt ai nấy đều lộ vẻ ngưng trọng.
Mặc Thương Tẫn bất lực thở dài: “Xin lỗi mọi người, nếu tiếp tục, số linh tệ bỏ ra sẽ vượt quá ngân sách của tôi, ảnh hưởng đến sự nghiệp tương lai. Vì vậy… tôi không thể tiếp tục đồng hành được nữa.”
Những người khác không hề có ý kiến gì. Bất kể là Túc Viêm Dương, Tiêu Vân Cơ hay Thi Hoài Ngọc, Tiêu Thanh Huyền, họ đều tự nhủ rằng nếu ở vào vị trí của Mặc Thương Tẫn, e là cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.
Đây chính là sự cường hãn của sức mạnh cấp quân sự. Đối mặt với một Tượng Sơn sở hữu thêm một tầng sức mạnh quân sự, khoảng cách giữa đôi bên chính là to lớn như vậy.
Và những người thực sự cảm nhận được sự cường hãn này lúc này trong đầu cũng đã bắt đầu cân nhắc đến chuyện đầu hàng. Dẫu sao ngay cả Mặc Thương Tẫn cũng đã rút lui, so sánh lực lượng ngày càng chênh lệch.
Hơn nữa, theo thể thức thi đấu của giải liên trường sau cải cách năm nay, các trường hợp đầu hàng, chấn thương rút lui, tử vong… đều không được thay người lên sân, hệt như chiến trường thực thụ, hao hụt nhân sự chính là hao hụt nhân sự, nên lúc này ngay cả việc bổ sung nhân thủ cũng không thể làm được.
Túc Viêm Dương thầm bảo: “Có nên là người đầu tiên nói ra không? Cứ tiếp tục chiến đấu, tổn thất cũng sẽ chỉ ngày càng lớn hơn thôi nhỉ? Haiz, lười gồng mình chống đỡ tiếp rồi.”
Thi Hoài Ngọc đứng bên cạnh thầm nghĩ: “Mọi người chắc thảy đều định đầu hàng rồi nhỉ? Vậy… đã tới lúc triển hiện bản lĩnh của mình rồi…” Nghĩ đoạn, cô đang định bước ra một bước, chủ động gánh vác trách nhiệm người dẫn đầu đầu hàng, thì thấy Trương Vũ bên cạnh đã đi ra trước một bước.
Nhìn cảnh này, ánh mắt mọi người khẽ động. Túc Viêm Dương thầm nghĩ: “Cái gã Trương Vũ này quả nhiên có bản lĩnh, lần nào cũng có thể là người đầu tiên dẫn đội đầu hàng.”
Giữa lúc trong lòng mọi người nảy sinh những ý nghĩ tương tự, lại nghe Trương Vũ chậm rãi mở lời: “Chúng ta không bổ sung được nhân thủ, nhưng Tượng Sơn phía đối diện cũng không bổ sung được nhân thủ, giờ chỉ còn lại một mình hắn thôi.”
Tiêu Vân Cơ sắc mặt biến đổi, thầm bảo: “Trương Vũ đây… chẳng lẽ không phải muốn đầu hàng?”
Trương Vũ nói tiếp: “Và sau khi chúng ta giành chiến thắng lần này, không chỉ có tiền thưởng và điểm tổng hợp, mà còn có bản thiết kế khôi giáp cấp quân sự, mọi người chắc thảy đều biết giá trị của bản thiết kế này rồi. Ngoài ra, trong hồ sơ lý lịch của chúng ta sẽ có thêm một dòng tư liệu về việc lấy yếu thắng mạnh, chiến thắng một Tượng Sơn sở hữu hai môn sức mạnh cấp quân sự…”
Tiêu Vân Cơ lòng khẽ động, những lợi ích Trương Vũ nói cô đương nhiên muốn, nhưng nghĩ tới thực lực khủng bố của Tượng Sơn… cô lại khó lòng vực dậy ý chí tái chiến. Nói cho cùng, đối mặt với Tượng Sơn sở hữu hai môn sức mạnh cấp quân sự… họ lấy cái gì để thắng?
Đúng lúc này, lại nghe Trương Vũ mở lời: “Mọi người, nếu mọi người sẵn lòng tin tưởng tôi… thì hãy cùng tôi liều một phen nữa.”