Đối với việc kỹ thuật song tu và âm khí của Đại học Vạn Pháp liệu có thực sự đột phá hay không, trong lòng Văn Vô Nhai vô cùng hứng thú.
Bởi lẽ một mặt, cô nhận ra chuyện này có thể gây ra một loạt ảnh hưởng dây chuyền.
Mặt khác…
Văn Vô Nhai quay đầu nhìn về phía Bạch Chân Chân đang luyện tập kiếm thuật, thầm nghĩ: “Dựa vào quan hệ giữa Trương Vũ và Chân Chân, chắc hẳn cô ấy đã biết chuyện Trương Vũ tham gia thực nghiệm và thăng cấp công pháp rồi nhỉ?”
Chỉ thấy trên sân tập, quanh thân Bạch Chân Chân kiếm ảnh chớp nhoáng, cô đang lấy một địch năm, ác đấu với năm khẩu phi kiếm.
Văn Vô Nhai nhìn chằm chằm gương mặt đối phương, thấy vẻ nghiêm túc và ý chí chiến đấu sục sôi. Có thể nói nếu chỉ nhìn biểu cảm, sẽ không thấy trên người Bạch Chân Chân có chút cảm xúc nào ngoài chiến đấu cả.
“Trương Vũ vừa tham gia thực nghiệm âm khí, liệu có đem một số kỹ thuật trong đó ứng dụng lên người A Chân không?”
Văn Vô Nhai không phải hạng cổ hủ đến mức ngay cả kỹ thuật song tu cũng không hiểu. Sau khi xác nhận mối quan hệ không hề nông cạn giữa Trương Vũ và Bạch Chân Chân, đồng thời liên tưởng đến việc lần trước hai người gặp mặt ở Vạn Pháp xong liền cùng lúc mất tích, trong lòng cô đã có suy đoán.
“Hai người này… có khả năng đang âm thầm cùng nhau tu luyện dữ dội.”
Văn Vô Nhai không phải người cổ đại hẹp hòi, đối với việc Trương Vũ và Bạch Chân Chân có thể song tu cùng nhau, cô không hề để tâm. Cô chỉ đang nghĩ, lần này Trương Vũ đến Đại học Thiên Kiếm, nếu gặp lại Bạch Chân Chân thì có tranh thủ cơ hội cùng nhau tu luyện không? Và liệu có ứng dụng kỹ thuật nào đó không?
“Nếu có thể quan sát kỹ lưỡng tiến triển của đôi bên…”
Nghĩ đến đây, Văn Vô Nhai đã định lần này phải nhìn chằm chằm hai người, không bỏ sót một chút chi tiết nhỏ nhặt nào.
Tuy nhiên ngoài việc đó ra, Văn Vô Nhai còn nghĩ tới một điểm khác.
“Trương Vũ chưa chắc đã học được kỹ thuật mới trong thực nghiệm, dù có học được một chút, có lẽ do hạn chế của thỏa thuận bảo mật nên chưa chắc đã dùng ra được.”
“Cách tốt nhất vẫn là ở trên bãi thi xem thực lực của cậu ta rốt cuộc nâng cao bao nhiêu, có thật sự giống như phía Vạn Pháp nói là đã đẩy Thiên Côn Lôn di sơn thần lực lên cấp 16 hay không.”
Nghĩ đoạn, ý niệm của Văn Vô Nhai đã độn nhập linh giới, phi tốc tiến bước trong dòng thác thông tin vô tận.
“Để ta xem nào, hệ Thổ Mộc trường mình nằm ở đâu nhỉ?”
Văn Vô Nhai thực sự không biết hệ Thổ Mộc của Đại học Thiên Kiếm nằm ở đâu, và có những ai đang theo học. Thế là tốn một hồi công sức, liên lạc khắp nơi, cô mới lấy hình chiếu linh giới giáng lâm xuống trước mặt Nguyệt Quan Khung – hạng nhất hệ Thổ Mộc Thiên Kiếm.
Nguyệt Quan Khung nhìn Văn Vô Nhai trước mắt, nhìn vào chuyên ngành và thứ hạng trên đầu đối phương, trong lòng liền kinh hãi: “Là Văn Vô Nhai bên Công trình Thông tin Phi kiếm sao?”
Điều quan trọng nhất của phi kiếm chi thuật là gì? Có người cho rằng đó là chất liệu phi kiếm, phải đủ sắc bén, đủ kiên cố để chịu được các loại môi trường cao tốc khắc nghiệt. Có người cho rằng đó là ngự kiếm thuật, có thể tối đa hóa… thậm chí là vượt mức phát huy uy lực phi kiếm, khiến cả cỏ cây trúc đá trong tay đều bộc phát ra uy năng chém trời nứt đất.