Trương Vũ không những không thể dâng lên một tia kháng cự nào, mà ngay cả ý thức của hắn cũng dần dần mất đi khả năng suy nghĩ trong cảm giác phiêu bồng như tiên này, rơi vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Theo sự xao động của pháp lực, tinh hoa khí huyết trong thể nội của hắn cũng bắt đầu rục rịch theo.
Quỳnh Tương Nữ 48 thầm nghĩ: “Yếu quá yếu quá yếu quá! Người này quả nhiên rất yếu!”
“Ăn sạch pháp lực của ngươi trước đã.”
“Thảy đều nôn ra cho ta!”
Từ Cực Chân Quân vẫn luôn quan sát những biến hóa trên người Trương Vũ, nhận thấy pháp lực của hắn gần như mất kiểm soát tuôn về phía âm khí, thậm chí ngay cả khí huyết cũng dần sôi trào, bà đã định ra tay áp chế âm khí.
Bà biết nếu cứ tiếp tục như thế này, một khi cơ thể Trương Vũ hoàn toàn mất khống chế, e là không chỉ có tổn thất về pháp lực. Tiến thêm một bước… có thể là kiến thức, thọ mệnh, thậm chí là ký ức, tiềm năng đều sẽ bị thôn phệ.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, dị biến lại xảy ra.
Trương Vũ vốn đang chìm đắm trong cảm giác vô cùng tốt đẹp, viên mãn kia, vào khoảnh khắc nhận ra cơ thể sắp hoàn toàn mất khống chế, trong thức hải đột nhiên khôi phục một tia thanh minh.
Kinh nghiệm vô số lần làm thêm vất vả, bản năng lặng lẽ kiếm từng đồng tiền xương máu qua từng đêm dài, nỗ lực từng chút một để đưa Bạch Chân Chân vào đại học, những tích lũy thâm hậu suốt bao nhiêu năm qua của Trương Vũ… vào lúc này đồng loạt bộc phát.
Luồng ý niệm bản năng nhất, thuần túy nhất đó… đã gào thét trong lòng hắn: “TIỀN!”
“Một lần 30 linh tệ!”
“Còn chưa đưa tiền cho ta mà!”
Dưới luồng bản năng này, hắn cưỡng ép chống lại sự thu hút của Quỳnh Tương Nữ 48, từ chối giao nộp tất cả mọi thứ trong cơ thể cho đối phương thôn phệ.
Nhận thấy điều này, Quỳnh Tương Nữ 48 không mấy để tâm, khẽ khuếch tán quang vụ, định trấn áp hoàn toàn sự kháng cự của đối phương. Nhưng khi quang vụ khuếch tán, trói buộc lên khắp toàn thân Trương Vũ, Quỳnh Tương Nữ 48 đột nhiên giật mình.
Ngay khi quang vụ chạm vào Thanh Ti Phi Kiếm trên ngón trỏ của Trương Vũ, từng dòng thông tin hiện lên dưới đáy lòng Quỳnh Tương Nữ: “Thất Tình Kiếm Đạo… kích hoạt danh sách tương hỗ không can thiệp… bắt buộc lập tức dừng vận hành…”
Trong sát na, luồng quang vụ vốn đang vận hành dữ dội đã dừng lại. Tiếp đó quang vụ vận hành trở lại, nhưng lại bắt đầu đảo ngược nhả ra pháp lực, trả lại toàn bộ số pháp lực vừa thôn phệ lúc nãy.
Chứng kiến cảnh này, trong phòng quan sát lại là một trận chấn động.
Yển Thiên Cơ kinh ngạc: “Pháp lực chảy ngược rồi, pháp lực có qua có lại, là song tu bình thường, không phải là đơn phương ép lọc.”
Một giáo viên khác cũng ngạc nhiên: “Vốn còn tưởng Trương Vũ này có tư chất đặc biệt gì thu hút âm khí trực tiếp tới hái lượm, kết quả lại là song tu bình thường? Món âm khí này tại sao lại chủ động giúp Trương Vũ một tay?”
Còn trong phòng thực nghiệm, Thiên Chương Chân Quân cũng dâng lên tầng tầng nghi hoặc: “Động tác vừa rồi… lẽ ra phải là đang ép lọc pháp lực của Trương Vũ mới đúng? Nhưng tại sao đột nhiên dừng lại, thậm chí hoàn trả pháp lực? Thực sự là song tu bình thường sao?”