Tầng 669.
Nơi góc công trường.
Sư Vân Tường gọi giật lão Xa Vu Phi tóc trắng xóa trước mặt lại, nghi hoặc hỏi: Lão Xa, sao ông lại già thêm nhiều thế này?
Hơn nữa dạo này trên công trường, sao tớ cảm thấy ông cứ luôn né tránh tớ và bọn Trương Vũ vậy?
Xa Vu Phi khựng lại, xoay người nhìn Sư Vân Tường, cười khổ bất lực: Tớ chỉ là… có chút không còn mặt mũi nào nhìn các cậu nữa.
Trong lời kể chậm rãi của Xa Vu Phi, Sư Vân Tường mới biết Xa Vu Phi đã mua tệ Quỳnh Tương.
Sư Vân Tường nhịn không được mắng: Chẳng phải bảo ông bán rồi sao? Ông cũng đã đồng ý rồi mà?
Xa Vu Phi than thở: Nhưng tớ nhìn giá tệ cứ tăng mãi… tăng mãi…
Sẵn tiện vừa bán vị trí đội thi đấu kiếm được một khoản tiền, cuối cùng liền không nhịn được mà ném vào.
Tớ vốn chỉ định tăng ba ngày rồi sẽ dừng tay…
Sư Vân Tường nói: Ông dùng đòn bẩy?
Xa Vu Phi mặt mày cay đắng gật đầu: Rõ ràng tăng lâu như vậy, tại sao đến lượt tớ thì lại giảm?
Vân Tường, tiên đạo thực sự quá khó.
Tớ khổ tu đến nay đã gần ba mươi tuổi, tớ đã cầm cự lâu như vậy, tránh được bao nhiêu kiếp nạn trên tiên lộ, nhẫn nhịn bao nhiêu cám dỗ, kết quả chỉ một lần… chỉ đúng một lần tớ không nhịn được, liền công dã tràng.
Nghe những lời Xa Vu Phi nói, Sư Vân Tường há há miệng, lại chẳng biết nên nói gì cho phải.
Cậu cũng nhớ lại chính mình suốt quãng đường đi tới đây, không ngủ không nghỉ, thắt lưng buộc bụng, cống hiến tất cả cho tiên đạo. Tại sao loại người như vậy chỉ vì một lần cám dỗ không chống đỡ nổi, liền phải tan sạch tiên lộ, không còn cơ hội leo lên phía trên nữa?
Xa Vu Phi vỗ vỗ vai Sư Vân Tường, nói: Vân Tường, ông đừng học theo tớ.
Con đường tiên đạo này, hoặc là gồng đến cuối cùng, gồng đến tận khoảnh khắc hồn phi phách tán, hoặc là dứt khoát đừng đi con đường này, đừng giống như tớ không chịu nổi cám dỗ, cuối cùng bỏ dở giữa chừng.
Khoảnh khắc tiếp theo, một đạo thần quang đột ngột giáng xuống.
Nhìn thần quang rơi xuống, Xa Vu Phi than: Chính thần đến đón tớ rồi.
Nhìn Xa Vu Phi biến mất trong thần quang, Sư Vân Tường hồi lâu không nói gì, cuối cùng thở dài một tiếng.
Không lâu sau, mọi người trong nhóm thi đấu cũng biết tin về Xa Vu Phi, lần lượt tham gia lễ truy điệu linh giới của cậu.
…
Thi Hoài Ngọc nhìn biểu đồ xu hướng giá tệ Quỳnh Tương, bất lực thở dài.
Haiz, kiếm được bao nhiêu lại lỗ hết ra bấy nhiêu rồi.
May mà không dùng đòn bẩy.
Thi Hoài Ngọc định tiếp tục đầu tư, nhưng không thèm nhìn tệ Quỳnh Tương nữa, mà chuyển hướng nhìn sang các loại tiền tệ khác, đặc biệt là tệ của ba vị Hóa Thần Thần Quân Đại học Vạn Pháp.
Vẫn là nên chơi mấy loại tệ ổn định chút.
Đột nhiên, cô quét qua tin tức về Xa Vu Phi trên nhãn hài, lòng hơi khựng lại, tiếp đó bất lực lắc đầu: Quả nhiên không được chơi đòn bẩy mà.
Nếu không phải trước đây từng lỗ thảm, nói không chừng lần này tớ cũng chơi đòn bẩy, rồi cùng chung kết cục với lão Xa rồi.
…
Túc Viêm Dương nhìn mọi người trong nhóm thi đấu thảo luận về Xa Vu Phi, hắn lại không xen lời, dẫu sao hắn căn bản chẳng thân thiết gì với Xa Vu Phi, trong lòng cũng chẳng mảy may gợn sóng.
Tuy nhiên liếc qua nội dung bên trong, nghĩ đến chuyện tệ Quỳnh Tương, Túc Viêm Dương đột nhiên thấy có chút may mắn.