Phía ngoài đấu trường nhìn qua có vẻ không một bóng người, nhưng nhờ có linh giới và livestream, nơi đây lại hội tụ ý niệm của rất nhiều người.
Túc Viêm Dương cũng đang theo dõi trận đấu này, thầm nghĩ trong lòng: “Đại chiến giữa hai thiên kiêu tệ đạo, xem đứa nào nhiều tiền hơn thôi, dù sao chắc chắn cũng sẽ thúc đẩy không ít người đi mua tệ Quỳnh Tương.”
Tiếp đó hắn nhìn về phía Cơ Viên Xu đang đứng bên cạnh Bình Hãn, thầm nghĩ: “Không hổ là kẻ muốn chuyển sang hệ Tài Chính, tính ham mê đỏ đen này nặng thật.”
Đúng lúc này, Túc Viêm Dương nghe thấy cuộc đối thoại giữa Trương Vũ và Bình Hãn, nghe Trương Vũ một lần nữa phủ định việc mình chơi tệ, trên mặt hắn hiện ra một vẻ hoài nghi.
“Tên này rốt cuộc nói thật hay đang nói dối vậy?”
Mà ở phía sau Bình Hãn, Cơ Viên Xu cùng bốn đồng đội khác đang đứng thành một nhóm. Nhìn Bình Hãn đang đối đầu với Trương Vũ, thực ra sau khi Bình Hãn gia nhập, Cơ Viên Xu cũng từng nghĩ đến việc có nên rời đội hay không.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra một điều: “Trận này ai thắng ai thua đã không còn quan trọng nữa rồi.”
“Cả hai bên đều là những người đã mua tệ Quỳnh Tương, trận này bất kể ai thắng, đều giống như đổ thêm dầu vào lửa, nhất định có thể khiến tệ Quỳnh Tương ở Đại học Vạn Pháp càng thêm nóng sốt.”
Nhận thức được điều này, việc đầu tiên Cơ Viên Xu làm chính là dùng hết tài sản cuối cùng của mình, tất tay vào tệ Quỳnh Tương với đòn bẩy gấp 100 lần. Mà sau khi tiêu hao sạch tiềm năng tiên đạo cuối cùng, Cơ Viên Xu cũng biết mình không còn cách nào chuyển sang đội khác, dẫu sao hắn đã không còn tiền để mua vị trí dự bị của đội khác nữa.
“Không quan trọng nữa, chỉ cần đợt tệ Quỳnh Tương này thắng lớn, điểm tổng hợp ta có thể từ từ đuổi kịp.”
“Dẫu sao thi đấu năm nào cũng có, nhưng cơ hội kiếm tiền tốt thế này không phải lúc nào cũng có đâu.”
Người mang suy nghĩ tương tự có rất nhiều, cho đến khoảnh khắc Trương Vũ đối thoại và nói ra việc mình không chơi tệ…
Đối với những tin đồn vỉa hè suốt những ngày qua, bản thân Trương Vũ cũng có chút bất lực.
“Cũng không biết đứa nào truyền bừa, nói ta chơi tệ Quỳnh Tương, còn dùng đòn bẩy gấp 100 lần nữa chứ.”
Nghĩ đến yêu cầu của Cao chủ nhiệm, Trương Vũ dứt khoát nâng cao âm lượng, lớn tiếng quát: “Giá trị của tệ Quỳnh Tương không hề ổn định, quá phụ thuộc vào niềm tin thị trường, hơn nữa lại tập trung quá mức vào tay Đại học Hợp Hoan, rất dễ bị thao túng giá cả.”
“Loại đầu tư rủi ro quá cao này, ta sẽ không chạm vào.”
“Bình Hãn, ta khuyên ngươi nhân lúc bây giờ đã kiếm được tiền thì sớm rời cuộc chơi đi, tránh để bị phá sản lần nữa.”
“Tệ Quỳnh Tương đã tăng lâu như vậy, rủi ro ngày càng cao rồi.”
Nghe thấy tiếng quát lớn này của Trương Vũ, Bình Hãn còn chưa kịp trả lời, linh giới đã nổ tung dư luận. Thậm chí có người ngay lập tức bỏ tiền ra chiếu ảnh một hàng phụ đề, hiển thị trực tiếp ngay phía trên đầu Trương Vũ.
“Tệ Quỳnh Tương tăng tăng giảm giảm bao nhiêu năm ngươi không nhắc nhở, bây giờ mọi người đều kiếm được tiền rồi mới ra mặt cảnh báo?”