Đại học Vạn Pháp.
Bên ngoài phòng thí nghiệm dược vật.
Lạc Cảnh Thần mệt mỏi sau nhiều ngày làm việc chậm rãi bước ra, định đi nghe vài tiết học để thư giãn. Quét qua mớ tin nhắn chưa đọc chất đống trong nhãn hài, đột nhiên anh phát hiện nhóm đồng hương Tung Dương có rất nhiều tin nhắn mới.
Ánh mắt Lạc Cảnh Thần lướt qua dòng tin mới nhất.
“Vị trí thứ 29 hệ Thổ Mộc Vạn Pháp, nhân viên xoa bóp bảo vệ sức khỏe Ngọc Tinh Hàn của người đạt chứng chỉ quân sự Trương Vũ: Nói rất đúng.”
Nhìn thấy tin nhắn này Lạc Cảnh Thần hơi kinh hãi, nhấn vào ảnh đại diện của Ngọc Tinh Hàn xem thử, đập vào mắt đầu tiên là một tấm ảnh mới chụp cảnh Ngọc Tinh Hàn đang xoa bóp cho Trương Vũ. Lạc Cảnh Thần tiếp tục kéo ngược lên xem lịch sử trò chuyện, càng xem càng thấy kinh ngạc, thế là vội vàng liên lạc với em gái mình là Lạc Mộc Lam.
…
Trong ký túc xá xa hoa.
Ngọc Tinh Hàn đang liên tục trả lời tin nhắn, kể từ sau khi đăng tấm hình xoa bóp cho Trương Vũ người đã đạt chứng chỉ quân sự, đã có không ít khách quen liên lạc với cậu để tư vấn đủ loại vấn đề.
Bước vào đại học hơn hai năm nay, sau khi thăm dò qua nhiều lĩnh vực như thổ mộc, video, xoa bóp, song tu, Ngọc Tinh Hàn dần nhận ra một điều.
“Đại học Vạn Pháp trước đây chẳng mấy ai quan tâm đến song tu, vì sinh viên đều bận rộn với việc học của mình. Nhưng theo thời gian trôi qua, khi nhiều sinh viên dần dùng hết mọi cách để nâng cao bản thân… bắt đầu có người để mắt đến con đường song tu, hy vọng mình có thể có thêm một cách tăng cường thực lực so với những người khác.”
Ngọc Tinh Hàn thầm nghĩ: “Mà các công ty, tập đoàn lớn dưới trướng Hợp Hoan Tông khó lòng tiến vào đây, cho nên song tu… tương lai tại Đại học Vạn Pháp có thị trường rộng lớn. Đây là đường đua mới dưới sự thay đổi của thời đại.”
Nghĩ đến đây, Ngọc Tinh Hàn lại xem thử nhóm người hâm mộ Trương Vũ do mình lập ra. Cậu tiện tay gửi tấm hình Trương Vũ nhận chứng chỉ và tấm hình mình đang xoa bóp qua đó.
“Không hổ là đối tượng song tu của đệ tử Hóa Thần, khi nào thì sắp xếp đây?”
“Trương Vũ có rút thăm trúng thưởng không?”
“Ban cho ta ít Vũ trấp đi [Mặt dâm x3]”
“Tiếp!”
“Một ván bây giờ ít nhất cũng phải 30 linh tệ rồi…”
Nhìn những dòng tin nhắn nhảy lên nhanh chóng trong nhóm người hâm mộ, Ngọc Tinh Hàn dường như thấy một đám những kẻ vặn vẹo, biến dị, đang chảy nước miếng bò lổm ngổm dưới đất, gào khóc chờ được cho ăn.
“Haiz, tiếc là Trương Vũ chỉ bằng lòng gặp những người sở hữu pháp lực đặc chủng tiên thiên, còn chỉ bằng lòng trao đổi pháp lực một chút thôi.”
Ngọc Tinh Hàn liếc nhìn Trương Vũ và Lạc Mộc Lam ở phía bên kia phòng, thầm nghĩ: “Mẹ kiếp… tiền ngon thế không kiếm, lại ở trong ký túc xá làm dịch vụ miễn phí… thật là tạo nghiệt mà!”
Chỉ nghe Lạc Mộc Lam ở bên kia nói: “Đừng có liếm bừa.”
Lạc Mộc Lam: “Ừm… đưa vào đi.”
Trương Vũ: “Dạo này khí huyết ta sung mãn, xung lực có lẽ hơi mạnh, cô tiếp cho chắc vào.”
Chỉ thấy đầu tiên là đầu ngón tay Lạc Mộc Lam đưa vào trong miệng Trương Vũ, vận chuyển dược lực sản sinh trong cơ thể cho đối phương. Một lát sau, lại đổi thành Trương Vũ đưa ngón tay ra, tại đầu ngón tay ép ra từng dòng huyết dịch, đút vào miệng Lạc Mộc Lam.