Nhìn Bình Hãn có giá trị sản lượng thi công đứng đầu, Thiên Tượng Chân Quân khẽ mỉm cười, ngón tay điểm vào màn sáng một cái, nói: “Thứ hạng mà, cũng phải xem xếp theo cách nào đã.”
“Nếu tính theo số lượng tiêu diệt thì lại là một bộ dạng khác rồi.”
Chỉ thấy dữ liệu xếp hạng trong màn sáng đột ngột thay đổi, từ xếp hạng theo sản lượng thi công ban đầu chuyển thành xếp hạng theo số lượng tiêu diệt Hoàng Cân Lực Sĩ.
Trong chớp mắt, Trương Vũ đã chễm chệ ở vị trí thứ nhất, Bình Hãn xếp thứ hai.
Nhìn thấy cảnh này, nhiều vị khách mời đều có chút ngoài ý muốn, bởi lẽ đòn Bạt Sơn cuối cùng của Bình Hãn bất kể là thanh thế hay động tĩnh đều ở trên Trương Vũ, không ngờ số lượng tiêu diệt lại bị Trương Vũ vượt mặt.
Thiên Tượng Chân Quân giải thích: “Đòn đánh cuối cùng của Bình Hãn tuy thanh thế hạo đại, nhưng thiếu đi khả năng khống chế như của Trương Vũ, sức sát thương hữu hiệu tự nhiên không đủ mạnh.”
Chỉ thấy theo tâm niệm ông khẽ động, trong màn sáng đã chiếu ra khung cảnh các vị chính thần tại hiện trường đang dọn dẹp chiến trường.
Trên bãi thi của Bình Hãn, các vị chính thần đang phân cắt, vận chuyển “ngọn núi nhỏ” mà Bình Hãn vừa nộ ném đi, trả về chỗ cũ.
Liền thấy phía dưới ngọn núi nhỏ bị lật lên, một lượng lớn Hoàng Cân Lực Sĩ thể hình nhỏ nhắn đang vùi lấp trong các hố rãnh, vẫn duy trì được chiến lực.
Cao chủ nhiệm nhìn thấy cảnh này thầm nghĩ: “Đòn Bạt Sơn của Bình Hãn nện xuống, đám quái vật Hoàng Cân thể hình lớn chịu mũi chịu sào, bị chấn nát trực tiếp.”
“Nhưng đám Hoàng Cân Lực Sĩ thể hình nhỏ lại có cơ hội, có thể đào hố để né tránh đòn tấn công.”
“Thậm chí vì ngọn núi nhỏ đè lên xác của đám quái vật Hoàng Cân thể hình lớn, bản thân nó sẽ khiến giữa thân núi và mặt đất để lại khe hở.”
Cùng lúc đó, bãi thi của Trương Vũ ở bên kia cũng hiện ra.
Chỉ thấy từng xác chết Hoàng Cân Lực Sĩ được dọn dẹp ra, mỗi một cái nhìn qua hư hại không lớn, nhưng đều bị phá hoại chuẩn xác, trên khắp chiến trường không một kẻ nào sống sót.
Đặng Bính Đinh cũng đang nhìn cảnh này, trong lòng càng thêm chấn kinh: “Trương Vũ mới năm ba nhỉ? Khoảng cách từ lúc cậu ta mới vào đại học tính ra còn chưa đầy hai năm rưỡi, vậy mà đã đột phi mãnh tiến đến mức độ này rồi sao?”
Và khi tàn hài chiến trường của cả hai phía Trương Vũ, Bình Hãn được triển hiện, Thiên Tượng Chân Quân tiếp tục nói: “Trương Vũ dùng quy mô thi công thấp hơn, cũng là chi phí thấp hơn, hoàn thành lượng sát thương cao hơn, điều này chẳng lẽ không nói lên trình độ của cậu ta còn ở trên Bình Hãn sao?”
Nghe thấy lời này, không ít chuyên gia Thổ Mộc tại hiện trường đều không nhịn được liên tục gật đầu.
Dẫu sao làm thế nào để hạ thấp chi phí cũng giống như làm thế nào để nâng cao giá thành vậy, đều là kỹ nghệ không thể thiếu của mỗi người làm Thổ Mộc.
Canh Thần Ất không cho là đúng nói: “Thi Thổ Mộc sao có thể so số lượng tiêu diệt? Đương nhiên phải xem quy mô, hiệu suất thi công…”
Thiên Tượng Chân Quân không hề nhượng bộ đáp: “Đây là kỳ thi chứng chỉ công trình Thổ Mộc quân sự, quyết định quyền sử dụng võ học cấp quân sự, sao có thể không nhìn số lượng tiêu diệt?”
Ngay lúc hai bên tranh luận không thôi, Thê Vân Chân Quân vốn thủy chung chưa mở miệng nhìn về phía Lâm chủ nhiệm hỏi: “Lão Lâm, ông thấy thế nào?”