Trong ký túc xá.
Nhạc Mộc Lam dặn dò: Đợi chút, tớ vẫn chưa vắt sạch.
Trương Vũ nói: Tàm tạm rồi chứ gì.
Nhạc Mộc Lam: Không được, mỗi một giọt đều là tiền, nhất định phải vắt sạch.
Trương Vũ hỏi: Bây giờ được rồi chứ?
Nhạc Mộc Lam bảo: Để tớ vắt thêm xem sao.
Cùng với việc Nhạc Mộc Lam khẽ vận kình, đầu ngón tay cô lại bắn ra vài tia huyết lưu, rót vào trong miệng Trương Vũ.
Lúc này Nhạc Mộc Lam mới gật đầu: Thuốc chắc là ra hết rồi, cậu cảm thấy thế nào?
Trương Vũ mím môi nói: Cũng không tệ, cảm giác dược tính ôn nhuận hơn trước.
Kể từ khi Nhạc Mộc Lam bắt đầu học kỹ thuật tự sản xuất dược vật, cô bắt đầu tiến hành sản xuất thuốc ngay trong cơ thể mình. Cũng từ đó về sau, máu, mồ hôi, nước bọt, cho đến cả pháp lực của Nhạc Mộc Lam đều dần mang theo một chút dược lực mới sản xuất. Đặc biệt là sau khi Trương Vũ dùng Viêm Dương pháp mạch phối hợp với Thâm Hàn pháp mạch của Nhạc Mộc Lam cùng tu luyện, dược lực ẩn chứa trong cơ thể Nhạc Mộc Lam lại có thêm những biến hóa kỳ diệu. Thời gian này, Nhạc Mộc Lam bắt đầu thử nghiệm tạo ra đủ loại dược tản trong cơ thể. Mà Trương Vũ nhờ vào thể chất mạnh mẽ và khả năng chịu tải thuốc men đã trở thành đối tượng thí nghiệm tốt nhất của Nhạc Mộc Lam. Tất nhiên Trương Vũ chắc chắn không lỗ, dẫu sao mỗi lần Nhạc Mộc Lam chế thuốc đều phải tốn không ít tiền mua nguyên liệu, mà thành phẩm cuối cùng phần lớn đều chui vào bụng hắn.
Đang lúc Trương Vũ thử thuốc, trong Nhãn hài hiện lên tin nhắn của Ngọc Tinh Hàn.
Ngọc Tinh Hàn: Có người trả 3 linh tệ, muốn cùng tu luyện một lượt.
Ngọc Tinh Hàn: Cậu có nhận không?
Trương Vũ buộc phải thừa nhận, khi nghe đến con số 3 linh tệ, hắn đã có một khoảnh khắc xao động. Nhưng rất nhanh, tia xao động đó bị sự phẫn nộ thay thế.
“Trương Vũ à Trương Vũ, sao ngươi lại bị Côn Khư dị hóa thành thế này?”
“Không phải cái gì cũng đem bán lấy tiền được đâu.”
Trương Vũ: Đừng hỏi nữa, bao nhiêu linh tệ cũng không bán.
Ngọc Tinh Hàn: Hiểu rồi, ít nhất phải trên 50 linh tệ chứ gì.
Trương Vũ: Cái thằng này, có nghe hiểu tiếng người không? Bao nhiêu linh tệ cũng không bán.
Ngọc Tinh Hàn đúng là nghe không hiểu, vì anh thực sự không thể tưởng tượng nổi có thứ gì trên đời này mà bao nhiêu linh tệ cũng không bán, thế gian có thứ đồ quý giá đến vậy sao? Quay đầu nhìn vào nhóm chat, Ngọc Tinh Hàn quyết định trước tiên cứ đẩy mạnh quảng bá dịch vụ massage trên nền tảng của mình đã.
…
Trên công trường tầng 668.
Cùng với việc công trường tầng 667 hoàn công, toàn bộ làng đại học Vạn Pháp đã xây tới tầng 668. Liền thấy Trấn Địa Ấn của Trương Vũ lơ lửng giữa không trung, một luồng khí trường vô hình được giải phóng ra từ đó. Khí trường đi tới đâu, mảng lớn mặt đất bị chấn động, san phẳng tới đó. Mà cát bụi đầy trời vốn dĩ đang bốc lên cũng bị lớp lớp ngưng trệ trong khí trường vô hình, tựa như đóng băng giữa không trung.