Trên đường thông nguyên từ.
Một sinh viên nữ bất ngờ chặn trước mặt Nhạc Mộc Lam, cô nhìn Nhạc Mộc Lam và nói: “Nhạc Mộc Lam! Xin hãy song tu với mình đi!”
Nghe lời bày tỏ chân thành của cô gái này, nhiều người qua đường xung quanh đều ngoái nhìn, tò mò quan sát cô gái và Nhạc Mộc Lam, trong lòng mỗi người một ý nghĩ.
“Hazz, trẻ tuổi thật tốt nha, vẫn còn nhiều thời gian rảnh rỗi để nỗ lực tu hành.”
“Tuyệt đối đừng đồng ý nha! Mấy người hãy tiến bộ chậm thôi một chút, để tôi bớt đi vài đối thủ cạnh tranh đi.”
“Hai vị đều là tiền bối Trúc cơ, nếu có thể dắt theo tôi một người thì tốt biết mấy…”
Nhưng Nhạc Mộc Lam nhìn cô gái trước mắt, thản nhiên lắc đầu từ chối đối phương.
Tiếp đó trên đường quay về ký túc xá, cô lại gặp thêm hai người bạn học, một người muốn cùng cô uống thuốc, người kia muốn làm thí nghiệm dược vật, đều bị Nhạc Mộc Lam quả quyết từ chối.
Nhìn bóng lưng Nhạc Mộc Lam bước vào khu ký túc xá xa hoa, nam sinh bị từ chối cảm thán: “Hóa ra bạn học Nhạc Mộc Lam giàu thế sao? Hèn chi không sẵn lòng làm thí nghiệm cùng mình.”
Đúng lúc này, một giọng nam khác truyền tới: “Không phải Nhạc Mộc Lam giàu, mà là bạn đời song tu của cô ấy — Trương Vũ — rất giàu.”
Nam sinh quay người lại, thấy Ngọc Tinh Hàn đang đi tới từ phía sau, ngạc nhiên hỏi: “Anh là?”
Ngọc Tinh Hàn nhạt giọng: “Tại hạ khoa Thổ mộc Ngọc Tinh Hàn, am hiểu đôi chút về đạo song tu, bảo kiện và dưỡng sinh.”
“Theo tôi quan sát, những ngày qua cậu không phải là sinh viên đầu tiên muốn song tu với Nhạc Mộc Lam.”
“Các cậu chắc hẳn đều đến từ hệ Dược lý học, biết Nhạc Mộc Lam sở hữu pháp lực đặc chủng, bái giáo sư Âm làm thầy, học kỹ thuật tự sản xuất dược vật, nên mới muốn cùng cô ấy tiến bộ chứ gì?”
Nam sinh khẽ gật đầu, hơi kinh ngạc nhìn vị sinh viên Thổ mộc này, cảm thấy đối phương biết thật nhiều.
Ngọc Tinh Hàn mỉm cười bí ẩn, nói tiếp: “Nhưng cậu có biết, so với bạn đời song tu của Nhạc Mộc Lam, cô ấy chẳng là gì cả.”
Thấy vẻ mặt có chút không tin của đối phương, Ngọc Tinh Hàn giải thích: “Bạn đời song tu của Nhạc Mộc Lam là Trương Vũ, đó là một nhân vật phi thường đấy.”
“Tin đồn có đệ tử Hóa Thần không ngại ngàn dặm, từ Đại học Thiên Kiếm lặn lội tới đây chỉ để tu cùng cậu ta một trận.”
“Còn giáo sư Âm của hệ Dược lý các cậu từng bỏ ra số tiền lớn, tròn 25 linh tệ để mua hạt giống của cậu ta.”
“Ngoài Nhạc Mộc Lam ra, còn một người bạn học khác của các cậu là Huyền Qua, cũng sau khi nhận được sự chỉ điểm của cậu ta mà liên tục đột phá…”
Ngọc Tinh Hàn cảm thán: “Người đàn ông này sở hữu thiên phú song tu kinh người, cậu ta rất có thể sẽ thay đổi hiện trạng Đại học Vạn Pháp không có hệ song tu, sau này lấp đầy khoảng trống trong lĩnh vực liên quan.”
Nam sinh nghe vậy ánh mắt lóe lên, anh ta đúng là có nghe vài tin đồn về việc giáo sư Âm có đột phá trong nghiên cứu liên quan, Nhạc Mộc Lam và Huyền Qua dường như đúng là vẫn luôn tiến bộ.
Đúng lúc này, Ngọc Tinh Hàn nói: “Có muốn tôi kéo cậu vào nhóm không? Trong nhóm toàn là những người muốn vào căn phòng ký túc xá đó đấy, mọi người cùng nhau chia sẻ tin tức mới nhất bên trong.”