“Hắn từ chối rồi sao?”
“Ta biết rồi.”
“Không sao, con cứ tiếp tục bận việc đi.”
Ngắt kết nối với Nhạc Mộc Lam, trên mặt Âm Cửu Nhiêu thoáng hiện vẻ trầm tư.
“Một sinh viên Trúc cơ đến từ tầng một mà cũng không chịu bán quyền sinh sản? Thậm chí đến cả ‘hạt giống’ cũng không bán nữa?”
“Trong chuyện này e là thực sự có uẩn khúc.”
Âm Cửu Nhiêu với tư cách là giáo sư hệ Dược lý học, vốn dĩ đối với hạt giống của một sinh viên Trúc cơ khoa Thổ mộc chắc chắn sẽ không có hứng thú gì, cho dù đối phương mới năm hai đã đánh vào được top 10 giải đấu cũng vậy. Nhưng hiềm nỗi có một người quen ủy thác bà nghiên cứu tư liệu về Trương Vũ, đồng thời kể cho bà một tin tức động trời.
Đệ tử Hóa Thần của Đại học Thiên Kiếm là Văn Vô Nhai chính là bạn đời song tu của Trương Vũ.
Trên người Trương Vũ nhất định có bí mật gì đó, nên mới khiến Văn Vô Nhai phải tìm hắn song tu.
Tuy nhiên đối với cái tin vỉa hè này, khi Âm Cửu Nhiêu mới nghe được vẫn tỏ vẻ không mấy bận tâm. Đặc biệt sau khi nghiên cứu dữ liệu thu thập được từ bên hệ Sinh học, bà càng thấy đây là một tin bát quái không đáng tin cậy. Dẫu sao Trương Vũ từng bán một ít vật liệu cơ thể cho hệ Sinh học, mà Âm Cửu Nhiêu nghiên cứu qua thì không thấy có điểm gì đặc biệt. Ít nhất về mặt thông tin huyết mạch và tiềm năng song tu, Âm Cửu Nhiêu không phát hiện ra chỗ nào khác người.
Đường đường là đệ tử Hóa Thần, sao có thể tìm một sinh viên không chút tiềm năng song tu như thế này để song tu?
Cho đến khi… Âm Cửu Nhiêu lại nhận được một tin tức khác.
“Văn Vô Nhai đã tự chuyển hóa thành nữ giới về mặt sinh lý?”
“Nhận thức giới tính của hắn rõ ràng là nam mà.”
Một kẻ có nhận thức giới tính là đàn ông, tại sao lại phải chuyển hóa thành nữ giới? Âm Cửu Nhiêu nhìn hồ sơ của Trương Vũ, trong lòng nảy ra một phán đoán mà chính bà cũng thấy khó tin.
“Văn Vô Nhai không lẽ là vì muốn song tu với Trương Vũ nên mới…”
Âm Cửu Nhiêu cảm thấy mình có lẽ đã xem thường Trương Vũ rồi, thằng nhóc này nói không chừng thực sự có bí mật gì đó. Và việc Trương Vũ từ chối mức giá bà đưa ra càng làm bà nghi ngờ có uẩn khúc.
“Hì hì.”
“Đã không chịu bán lấy tiền thì chỉ đành đổi cách khác thôi.”
Âm Cửu Nhiêu quyết định khởi động kế hoạch “trộm giống”. Bà thầm bảo: “Cũng không biết bao giờ Văn Vô Nhai và Trương Vũ mới ‘tu’ một trận? Nếu có thể nhân cơ hội này, thông qua Trương Vũ mà gián tiếp trộm được một bản thông tin huyết mạch của Văn Vô Nhai thì đúng là hời lớn rồi.”
…
Đồ Đinh Đinh: Trương Vũ học đệ, sao em không lắp pháp hài thế?
Đồ Đinh Đinh: Em không lẽ thuộc phe cổ hủ như phái Pháp bảo đấy chứ?
Đồ Đinh Đinh: Hazz, hệ Luyện khí chúng chị có phái Pháp bảo và phái Pháp hài. Mấy lão giáo sư phái Pháp bảo cứ khăng khăng thuyết duy pháp bảo, bảo pháp hài là tà ma ngoại đạo. Suốt ngày đòi lập dây chuyền sản xuất không người không hồn, bảo lắp pháp hài mà còn giữ lại một phần nhục thân hoàn toàn là kéo chân, cứ phải đi theo lộ trình toàn pháp bảo, vứt bỏ triệt để máu thịt và hình người mới đúng…