Thấy tin nhắn Cao chủ nhiệm gửi tới, Trương Vũ hơi ngẩn người. Phản ứng đầu tiên của hắn là quan hệ giữa mình và Từ Cực chân quân đã bị bại lộ.
Nhưng sau khi đọc đi đọc lại nội dung tin nhắn, suy ngẫm một hồi, Trương Vũ thầm bảo: Cao chủ nhiệm không có vẻ gì là đang tức giận hay nói kháy cả.
Thực sự là đem Từ Cực chân quân giới thiệu cho mình sao?
Suy nghĩ một lát, Trương Vũ quyết định nhắn tin cho Từ Cực chân quân.
Trương Vũ: Chân quân, thầy Cao bảo con tới tìm ngài ạ?
Từ Cực chân quân: Lão Cao tên này muốn giúp cậu một tay, cầu xin ta chỉ điểm cho cậu đấy.
Từ Cực chân quân: Lão cũng chẳng thể ngờ vị đệ tử ký danh được người người tán dương này, từ trước khi bái lão làm thầy đã lén lút bái ta làm thầy rồi nhỉ?
Trương Vũ: Chân quân, ngài định làm gì ạ?
Từ Cực chân quân: Đương nhiên là chỉ điểm cho cậu rồi.
Từ Cực chân quân: Yên tâm, chỉ cần cậu ngoan ngoãn nghe lời, ta bảo đảm sẽ không có ai bị thương đâu.
Từ Cực chân quân: Đến địa chỉ bên dưới đi.
Từ Cực chân quân: Đây là phòng luyện công lão Cao chuẩn bị cho chúng ta.
…
Thoắt cái, Trương Vũ đã tới phòng luyện công.
Liền thấy bốn chữ lớn Từ Cực chân quân cùng với khung văn bản được ảnh chiếu ra.
“Thời gian nghỉ giữa hiệp chỉ có mười lăm phút, thời gian có hạn, ta sẽ dùng tốc độ gấp mười lần để nói chuyện với cậu.”
Giây tiếp theo, tốc độ nói của Từ Cực chân quân đột ngột tăng nhanh, tựa như một chuỗi chú văn dao động với vận tốc cực cao trong không khí.
Trương Vũ tĩnh tâm ngưng thần, vận hành Thời Tàn Ma Đồng để gia tốc tư duy, đồng thời Vô Lượng Tâm Nội Pháp Thân thúc đẩy tứ trọng tư duy hỗ trợ lẫn nhau, thế mà hoàn toàn có thể theo kịp tốc độ nói của Từ Cực chân quân.
“Trận sau cậu muốn đối kháng với đội của Túc Viêm Dương, mấu chốt nằm ở việc phá giải ưu thế về kiến trúc thông minh của đối phương.”
“Kiến trúc thông minh nghe thì cao sang, thực chất chỉ là mánh khóe, công nghệ bên dưới vẫn là bộ cũ, chẳng qua là thổ mộc, trận pháp và hồn tu.”
“Năng lực thổ mộc các cậu tự có rồi, ta không nói nhiều nữa.”
“Về phần trận pháp… mọi chức năng của trận pháp, pháp bảo đều có thể thực hiện được.”
“Khác biệt lớn nhất nằm ở chỗ khi thực hiện cùng một chức năng, pháp bảo thường phản hồi nhanh hơn, tính di động cao hơn, còn trận pháp thì chiếm diện tích lớn nhưng chi phí tương đối thấp.”
“Có thể nói trận pháp chính là pháp bảo của người nghèo, chẳng qua là dùng không gian và sự bất tiện để đổi lấy sức mạnh tiên đạo tương đương pháp bảo thôi.”
“Tuy nhiên trong thực tế, dù là người giàu đến mấy cũng phải cân nhắc lựa chọn giữa hai bên, thường cuối cùng sẽ hướng tới việc ứng dụng kết hợp cả trận pháp lẫn pháp bảo, giống như dùng pháp hài đi kèm pháp bảo vậy.”
“Tóm lại, điểm yếu của trận pháp nằm ở chính cái không gian và sự bất tiện đó…”
Trong lúc Từ Cực chân quân nói chuyện, ông đã gửi cho Trương Vũ một tệp tài liệu.
Trương Vũ bấm mở xem, phát hiện đó là trận đồ của Lưỡng Giới Phân Cát đại trận, Vạn Quỷ Mê Hồn đại trận và Thiên Sơn Trọng Nhạc đại trận.