“Dù sao số lượng hồn tu tăng trưởng mỗi năm vẫn đang nâng cao, tương lai hồn tu chắc chắn sẽ ngày càng rẻ.”
“Nếu chiến tranh đại học nổ ra, hồn tu sẽ còn đón nhận sự tăng trưởng bùng nổ, bây giờ vội vàng ký hợp đồng chính thức chẳng phải là lỗ sao?”
“Hơn nữa cái lũ hồn tu này, cứ phải lúc làm nhân viên thời vụ cạnh tranh lẫn nhau thì mới làm việc nghiêm túc nhất.”
Túc Viêm Dương rất giàu, nhưng hắn chưa bao giờ là người hào phóng. Bởi vì hắn cảm thấy một người càng có tiền thì càng nên biết tiết kiệm.
“Tài phú cũng giống như tu vi tiên đạo vậy, tu vi càng cao thâm thì tiêu hao hàng ngày càng nghiêm trọng, tài phú và sức mạnh đều sẽ theo hành động của bản thân… không ngừng bức xạ lên người nghèo, dần dần trôi mất.”
“Chỉ có giảm thiểu tổn hao tiền bạc, giảm thiểu tổn hao tu vi, không để thất thoát lên người nghèo, mới có thể đi xa hơn trên con đường tiên đạo.”
“Ngay cả tiên nhân đã nhảy ra ngoài ‘ba khoản vay’ (tam thải), không nằm trong ‘năm loại bảo hiểm’ (ngũ hiểm) cũng phải chú trọng một chữ ‘Vô Lậu Chân Tiên’, ta lấy tư cách gì mà tiêu xài bừa bãi?”
…
Cùng lúc đó, những luồng cuồng phong ngày càng mãnh liệt bốc lên từ bên ngoài sân, xoay tròn với tốc độ cao như một cơn lốc vòi rồng.
Ở vị trí trung tâm cơn lốc, Cơ Viên Khu toàn thân bị bạo phong bao quanh, cả cơ thể không ngừng xoay tròn tăng tốc.
“Trọng lực trường biến ảo khôn lường, dùng sức mạnh để đối kháng là chiến thuật không khôn ngoan.”
“Cách hiệu quả nhất phải là dùng tốc độ để đối kháng.”
“Bất luận sự thay đổi của trọng lực trường phức tạp đến đâu, chỉ cần có thể đi qua với tốc độ cao trong thời gian ngắn, thời gian lực tác động lên người ta sẽ cực ngắn, cũng căn bản không kịp làm thay đổi xu hướng vận động của ta.”
Bành!
Một lần vận tốc âm thanh.
Hai lần vận tốc âm thanh.
Ba lần vận tốc âm thanh!
Cùng với sự tăng tốc mãnh liệt của Cơ Viên Khu, thân hình hắn ngày càng nhanh, ngày càng mờ ảo, mỗi một thay đổi động tác đều mang theo những tiếng nổ lớn như sấm sét.
“Cũng hòm hòm rồi…”
Cảm nhận cơ thể đã tăng tốc đến giới hạn, thân hình Cơ Viên Khu loáng một cái, tung một cú nước rút tông thẳng vào trọng lực trường.
Truy Hồn Nhãn lập tức đánh dấu những bóng người phía trước, thông qua mạng lưới thần kinh truyền thông tin đến bộ linh kiện bay thấp Vô Thường Phong ở chân.
Cùng với sự điều chỉnh nhẹ của lốc xoáy quanh thân, Cơ Viên Khu tựa như một tia chớp vượt qua bóng dáng đông đảo sinh viên, đi tới vạch đích.
Mà một trong những bóng người bị vượt qua chính là Trương Vũ.
“Trương Vũ sao?”
Trong lòng Cơ Viên Khu khẽ động một cái, giây tiếp theo liền không để tâm nữa.
“Đối thủ thực sự của mình không phải cậu ta.”
…
Mặc dù Trương Vũ rất nhanh, vượt qua không ít học trưởng, nhưng cũng luôn có người nhanh hơn và vượt qua hắn. Về việc này hắn không mấy bận tâm, dẫu sao tuyển thủ tham gia lần này có nhiều người giàu hơn hắn, tu luyện lâu hơn hắn, tốc độ nhanh hơn hắn là chuyện bình thường. Ai bảo phương diện tốc độ vốn chẳng phải thế mạnh của hắn.
“Đợi sau này có thời gian, mình sẽ cân nhắc tăng cường tốc độ, giờ thì không rảnh làm cái đó.”