Nhìn thấy Trương Phiên Phiên giây phút đầu tiên, Trương Vũ cũng vô cùng ngẩn người.
Khi hắn cảm ứng thông tin Thái Thanh Phù Lục, còn tưởng rằng thi triển sức mạnh Đạo chủng này là có thể khai mở một tòa Linh Giới động phủ thuộc về riêng mình.
Kết quả lại là hắn và Trương Phiên Phiên dùng chung một tòa Linh Giới động phủ?
Mà đối mặt với sự truy vấn của Trương Phiên Phiên, Trương Vũ nhất thời cũng không thể bịa ra một lý do nào ra hồn.
Tổng không thể đem những thứ như Đạo chủng, Vũ Thư nói ra ngoài.
Dù sao tới Côn Khư mấy năm nay, ở cùng Phúc Cơ lâu như vậy, Trương Vũ cũng dần hiểu ra… Vũ Thư của hắn ngay cả trong những tiềm năng mà tà thần kích phát ra cũng là độc nhất vô nhị, là thứ Phúc Cơ nghe cũng chưa từng nghe qua.
Vũ Thư cái thứ này dù có nói cho tà thần khác nghe, tà thần cũng chỉ tưởng rằng ngươi đang bày ra một loại lừa đảo hoàn toàn mới.
Càng đừng nói đến Trương Phiên Phiên trước mắt.
Thế là Trương Vũ chỉ có thể ấp úng nói: “Đệ cũng không biết bị làm sao nữa, vốn định đến Chùy Tâm Cư học tập, kết quả ý thức vừa tiến vào Linh Giới đã cảm ứng được nơi này, đợi khi đệ hồi phục tinh thần thì phát hiện đã tới đây rồi.”
Nghe Trương Vũ nói, Trương Phiên Phiên nhất thời cũng rơi vào trầm tư.
Cô trái lại không hề nghi ngờ Trương Vũ có nói thật hay không, bởi lẽ Thái Thanh Cảnh nơi này… tuyệt đối không phải là thứ Linh Giới động thiên mà thực lực và cảnh giới của Trương Vũ có thể tìm thấy được.
Càng đừng nói theo những gì Trương Phiên Phiên biết, Trương Vũ hoàn toàn là một kẻ mù tịt về phù chú, đối với các loại ngóc ngách của mạng Linh Giới cũng là một kẻ ngoại đạo thuần túy.
“Chẳng lẽ là do quan hệ huyết thống?”
“Vì Trương Vũ có mối liên hệ huyết thống với ta, cho nên mới…”
“Hay là vì mối liên kết của chúng ta? Tạo ra sự liên hệ về thần hồn?”
“Hay lại là sự lựa chọn của chính Thái Thanh Cảnh?”
Trong não bộ Trương Phiên Phiên hiện lên hết khả năng này đến khả năng khác, nhưng cảm thấy không cái nào khớp được, dứt khoát tạm thời gác lại nghi hoặc.
“Bỏ đi.” Trương Phiên Phiên nhìn Trương Vũ trước mặt, đột nhiên động tâm nói: “Đệ có thể tới được Thái Thanh Cảnh, nói không chừng cũng là một chuyện tốt.”
Trương Vũ hiếu kỳ hỏi: “Nơi này rốt cuộc là đâu? Dùng để làm gì ạ?”
Trương Phiên Phiên giải thích: “Nơi này tên gọi Thái Thanh Cảnh, là một tòa Linh Giới động phủ do một vị… tiền bối cao nhân để lại.”
“Cái gọi là Linh Giới động phủ, là không gian ảo cá nhân được khai mở trong Linh Giới.”
“Mà cách vị của Thái Thanh Cảnh cực cao, chủ nhân động phủ ở nơi này có quyền hạn tối cao, có thể che chắn mọi sự nhòm ngó và can thiệp từ bên ngoài, ngay cả chính thần cũng không ngoại lệ.”
Ánh mắt Trương Vũ sáng lên: “Nghĩa là chúng ta ở đây nói gì, làm gì, ngay cả chính thần cũng không biết?”
Trương Phiên Phiên gật đầu, nói tiếp: “Ta vô tình biết được động phủ này, tiêu tốn không ít công sức mới trở thành chủ nhân nơi đây.”
“Vốn dĩ Thái Thanh Cảnh này chỉ có thể dung nạp một người, cũng không biết tại sao đệ lại tới được.”