Tác giả: Hùng Lang Cẩu
Một khu phế tích rộng lớn được dọn dẹp sạch sẽ, mặt đất được san phẳng lại, tiếp đó từng dãy nhà lắp ghép đơn giản được dựng lên dưới sự hợp lực của đông đảo tu sĩ Trúc Cơ.
Trương Vũ được phân vào một phòng sáu người, vừa mới xách hành lý bước vào, hắn liền nhìn thấy một nam sinh tóc bạc trắng tên là Xa Vu Phi, cùng một nam sinh thuộc dòng dõi Yêu duệ với khuôn mặt đầy lông bờm.
Thấy Trương Vũ xuất hiện, Xa Vu Phi cười nói: “Sinh viên năm nhất hả? Ta là Xa Vu Phi, sinh viên năm thứ sáu.”
Hắn lại chỉ vào người Yêu duệ bên cạnh nói: “Đây là Sư Vân Tường, sinh viên năm thứ tư.”
Vừa nói, Xa Vu Phi vừa dúi một nắm lớn viên nang đệm đạo tâm ra trước mặt Trương Vũ: “Làm một ít không?”
Trương Vũ lắc đầu, mỉm cười đáp: “Thứ này dễ gây nghiện lắm, ta không hay dùng.”
Mặc dù có khả năng chịu đựng thuốc cực mạnh, nhưng đối với các loại thuốc làm tê liệt hay đệm đạo tâm, Trương Vũ trước giờ vẫn không thích sử dụng.
Xa Vu Phi hơi ngẩn người, nhìn Trương Vũ với ánh mắt kỳ quái, dường như không ngờ sinh viên đại học, mà lại là sinh viên khoa Thổ Mộc, thế mà còn có người không dùng thứ này.
Sư Vân Tường ở bên cạnh chộp lấy viên nang đệm đạo tâm từ tay Xa Vu Phi rồi nuốt xuống, dùng giọng điệu của người từng trải chỉ điểm: “Nhóc con, hồi ta năm nhất cũng giống như ngươi, cứ tưởng hồi cấp ba chịu khổ nhiều rồi thì sau này cái gì cũng không sợ nữa.”
“Hừ…” Hắn cười lạnh một tiếng, cảm nhận sự kích thích mà viên nang đệm đạo tâm truyền đến não bộ, khoan khoái nói: “Nhưng đợi đến khi dự án chính thức bắt đầu, ngươi sẽ hiểu những cái khổ, cái mệt thời cấp ba so với ở đại học thì chẳng là cái thá gì cả.”
“Không cắn chút thuốc này thì đúng là không gượng dậy nổi đâu.”
Trương Vũ không phản bác, càng không tranh cãi, dù sao Sư Vân Tường cũng có ý tốt nhắc nhở, chỉ là Trương Vũ thực sự không thích dùng thuốc đệm đạo tâm.
Thấy thái độ này của Trương Vũ, Xa Vu Phi và Sư Vân Tường cũng không nói thêm gì nữa. Theo bọn họ, chẳng cần mấy ngày nữa đâu, đối phương sẽ bị hành cho sống dở chết dở, đến lúc đó số thuốc đệm đạo tâm hắn uống nói không chừng còn nhiều hơn cả bọn họ.
Sau đó, những sinh viên khác trong phòng sáu người cũng lần lượt đến đông đủ. Trương Vũ quan sát một chút, phát hiện Xa Vu Phi – sinh viên năm sáu này đã là người lớn tuổi nhất.
Trong đó có bốn người là cư dân tầng hai, chỉ có Trương Vũ là cư dân tầng một, cùng một sinh viên khác đến từ tầng ba.
Mọi người giới thiệu sơ qua về nhau rồi không giao lưu gì thêm, ai nấy đều tự học tập, hoặc hô hấp thổ nạp, hoặc ra ngoài tu luyện công pháp.
Trương Vũ đi dạo một vòng bên ngoài, sau đó thắc mắc hỏi: “Ở đây không có nhà vệ sinh sao?”
Xa Vu Phi cười nhìn hắn một cái, thầm nghĩ quả nhiên là tân sinh viên non nớt: “Ngươi chưa cải tạo cơ thể à? Cũng chưa lắp đặt pháp hài sao? Nhưng mà cũng chẳng sao…”
Hắn chỉ tay ra bên ngoài, nói: “Công trường chẳng phải chỗ nào cũng là nhà vệ sinh sao? Ngươi cứ ra ngoài tìm chỗ nào vắng người, muốn đi ở đâu thì đi.”