Trương Vũ nghe Thổ Lực Sơn nói, ánh mắt dần sáng lên: Trận pháp sao?
Trận pháp, ngay từ giai đoạn trung học hắn đã được tiếp xúc trong cuộc sống hằng ngày rồi.
Bất kể là Tụ Linh Trận của trường Tung Dương, hay Khiên Dẫn Đại Trận của tòa cao ốc trung tâm, hay hộ sơn đại trận của khu bảo tồn… Trương Vũ đều đã tận mắt chứng kiến, tiếp xúc qua, nhưng lại mơ hồ đối với nội tình bên trong, hoàn toàn không biết gì cả.
Dẫu sao đây là kiến thức hoàn toàn không được học ở giai đoạn trung học.
Mà lúc này Trương Vũ càng nghe, càng cảm nhận được sự bác đại tinh thâm của trận pháp. Đây là một phương pháp thông qua linh cơ, cấu trúc, vật liệu… để tái hiện tự nhiên, thay đổi tự nhiên, thậm chí là vượt qua tự nhiên, là nền tảng để Côn Khư có thể xây dựng nên nhiều siêu kiến trúc đến vậy.
Chớp mắt, tiết học Vẽ Bản Đồ Trận Pháp Công Trình đầu tiên đã kết thúc.
Ngay lúc Trương Vũ và Ngọc Tinh Hàn định rời đi, liền thấy vị giáo viên vàng rực lấp lánh kia bước tới trước mặt hắn, thu hút sự chú ý của nhiều sinh viên.
Vị giáo viên tên Thổ Lực Sơn này mỉm cười với Trương Vũ, nói: Trương Vũ, hôm nay là ngày đầu tiên em gặp thầy, nhưng thầy đã thấy em từ kỳ thi Trúc Cơ khóa của em rồi.
Trương Vũ nghe vậy hơi ngẩn người, nhớ lại trận chung kết kỳ thi Trúc Cơ năm đó, trên khán đài trận đấu đó có rất nhiều người tầng trên, thảy đều là đại diện của các trường đại học.
Đầu của Thổ Lực Sơn loé lên một cái, trong hình chiếu nhãn hài của Trương Vũ, đã biến thành hình dáng đầu chó, sau đó lại biến trở về.
Lúc đó thầy mang hình tượng này.
Thổ Lực Sơn mỉm cười nói: Lúc đó thầy vừa thấy biểu hiện của em trên khảo trường, đã biết em bẩm sinh là một hạt giống tốt để làm hệ Thổ Mộc, nên đã ra sức tiến cử em với nhà trường.
Ba tháng học phần cơ bản sắp tới hãy học cho tốt, đợi đến tháng chín chính thức khai giảng, thầy sẽ dẫn em ra công trường kiếm tiền.
Trương Vũ nghe vậy hơi kinh ngạc: Sớm vậy đã có thể vào công trường rồi sao ạ?
Thổ Lực Sơn nói: Vừa làm vừa học mà, nhân tiện kiếm chút tiền.
Thầy biết em từ tầng một lên, kinh tế không mấy dư dả, công trường chính là phòng học phù hợp nhất với em.
Cái nghề thổ mộc này của chúng ta ấy mà, chỉ cần chịu khó chịu khổ, làm hùng hục vài năm, tuyệt đối kiếm được không ít đâu.
Tiếp đó ông lại nhìn sang Ngọc Tinh Hàn bên cạnh Trương Vũ, nói: Ngọc Tinh Hàn em cũng vậy, đến lúc đó cùng đi nhé.
Nhìn theo bóng lưng Thổ Lực Sơn rời đi, Ngọc Tinh Hàn cảm thán: Trong cái Đại học Vạn Pháp này vẫn có giáo viên tốt đấy chứ, có thể nhìn ra thiên phú và sự đặc biệt của mình! Còn cho chúng ta cơ hội kiếm tiền nữa.
Trương Vũ, ba tháng tới chúng ta cố mà học, đợi lên công trường rồi nỗ lực làm việc, kiếm thêm chút tiền.
Haiz, bao giờ mình mới kiếm được nhiều tiền như thầy Thổ nhỉ.
Mà động tĩnh bên phía họ sớm đã thu hút sự quan tâm của nhiều sinh viên xung quanh.
Đặc biệt là một số sinh viên Luyện Khí, nghe thấy Trương Vũ và Ngọc Tinh Hàn ba tháng sau đã có thể ra công trường kiếm tiền, trong mắt thảy đều lộ vẻ ngưỡng mộ.