Ngay lúc Bạch Chân Chân đang kỳ quái nhìn điện thoại.
Trên mặt đất đột nhiên truyền đến một trận chấn động kịch liệt, giống như có một con cự thú nện mạnh lên đại địa, muốn hất văng cả Bạch Chân Chân đang đứng trên đất lên.
Từng luồng cảm giác đe dọa kinh tâm động phách ập lên đầu, khiến nàng cảm thấy toàn thân dựng đứng lông tơ, lôi đình pháp lực theo bản năng cuồng nhiệt tuôn ra, hóa thành từng đạo lôi quang càn quét toàn thân.
Khắc tiếp theo, kèm theo một tiếng nổ lớn oành một cái, cuồng phong thổi tới, quét cho mái tóc dài của Bạch Chân Chân bay phần phật.
Nàng quay đầu lại, nhìn về hướng tiếng nổ truyền tới, liền thấy tòa nhà căn hộ cao hàng chục tầng bị một đạo hỏa quang chói mắt đột ngột xuyên thấu.
Trong vụ nổ kịch liệt, cả tòa nhà trong sát na oanh nhiên sụp đổ, vỡ vụn, lại càng hất lên mây bụi ngợp trời… triệt để nuốt chửng bóng hình Bạch Chân Chân.
Trong cơn chấn động kịch liệt như đại địa chấn, Bạch Chân Chân chỉ cảm thấy đại địa dưới chân giống như sóng biển nhấp nhô lên xuống.
“Xảy ra… chuyện gì rồi?”
Và trân trối nhìn cả tòa căn hộ tan hoang, khiến đại não Bạch Chân Chân vào khoảnh khắc này dường như trở nên trắng xóa một mảnh.
“A Vũ!”
Nàng thân hình loé động, liền muốn lao về phía tòa nhà đang sụp đổ, nhưng khắc tiếp theo đợt nổ thứ hai đột ngột bốc lên, sóng xung kích có thể nhìn thấy bằng mắt thường càn quét tới.
Theo sự vận hành đồng thời của gân cốt toàn thân và pháp lực, từng đạo lôi quang ngút trời bốc lên, Bạch Chân Chân chết gí chống đỡ luồng sóng xung kích này, nỗ lực mở to đôi mắt, mắt muốn rách ra nhìn về hướng vụ nổ xảy ra.
Và theo tiếng gầm rú của sóng xung kích, mây bụi ngợp trời vừa nãy cũng bị thổi tan triệt để, lộ ra tòa nhà căn hộ đã hóa thành một mảnh phế tích.
Nhìn cảnh tượng này Bạch Chân Chân chỉ thấy tim mình thắt lại một cái mạnh mẽ, cảm giác nghẹt thở liên tục tuôn ra từ trong người.
Đúng lúc này, hai giọng người truyền tới từ bên cạnh.
Một giọng nam nói: “Phế tích kiểm tác hoàn tất, đã không còn vật thể sống.”
Một giọng nữ khác nói: “Đứa còn lại tại sao ở ngoài lầu? Thôi kệ, tao ra tay, mày xử lý đống phế tích đi, lát nữa chôn nó vào trong.”
Bạch Chân Chân quay đầu nhìn đi, liền thấy một nam một nữ chậm rãi bước về hướng nàng đang đứng.
Người đàn bà tóc trắng xóa, tứ chi, ngực bụng thảy đều cấu thành từ loại pháp hài chất ngọc nào đó, bên trong lấp lánh từng đạo phù văn.
Ánh mắt Bạch Chân Chân khẽ ngưng lại, chỉ riêng lượng pháp hài phức hợp trên người đối phương, đã chứng minh đối phương ít nhất sở hữu tu vi Trúc cơ nhiều năm.
Và lời nói truyền ra từ miệng đối phương, cũng khiến Bạch Chân Chân trong tích tắc hiểu ra, vụ nổ tòa nhà không phải ngẫu nhiên, mà là có kẻ muốn đối phó với họ.
“Này…” Bạch Chân Chân đôi mắt chết gí nhìn chằm chằm hai người: “Các người vừa nói không còn vật thể sống nghĩa là ý gì?”
Đối phương hiển nhiên không có ý định trả lời.