Ta đã nói rồi, bắt được anh rồi.
Nhìn Vương Dận đang mặt đầy kinh ngạc trước mắt, Trương Vũ gầm lên một tiếng, đã chộp lấy đối phương kéo mạnh trọng tâm, vật ngã sầm lão xuống mặt đất.
Vương Dận đang trấn áp pháp lực trong người bất động như núi, chỉ có thể trân trối nhìn động tác của Trương Vũ.
Oành!
Cùng với sự rung chuyển của đại địa, cơ thể Vương Dận nháy mắt lún xuống, nện ra một cái hố lớn trên mặt đất.
Trong cơn chấn động mãnh liệt, đại não của Vương Dận va đập qua lại trong hộp sọ, khiến anh ta cảm thấy một sự choáng váng.
Trương Vũ não bộ hồi tưởng lại lời dạy bảo của Tinh Hỏa Chân Nhân: Lớp da pháp hài đó đao kiếm khó thương, thủy hỏa không xâm, ngươi có tu luyện thêm một năm nữa e là cũng chẳng phá nổi.
Tuy nhiên chiến đấu ấy mà, chính là phải học cách tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu.
Đừng vừa lên đã nghĩ đến chuyện phá lớp da, mà phải tìm cách đi vòng qua lớp da, trực tiếp tìm cơ hội dùng chấn kình để chấn động đại não của Vương Dận.
Sau đó lại chấn động khắp trên dưới toàn thân nó, cắt đứt liên kết giữa thịt và da… ngươi hiểu không? Lớp da đó của nó là pháp hài, không phải lớp da thật đâu.
Nó giống như cái ổ cắm điện vậy, cắm vào thịt nó.
Chỉ cần chấn động lặp đi lặp lại, chấn động dữ dội, là có thể khiến nó tiếp xúc không tốt.
Trong những tiếng nổ vang dội bành bành bành bành!
Vương Dận cứ như đã biến thành một cây búa lớn trong tay Trương Vũ, bị hắn nện xuống đất một phát, lại thêm một phát, rồi lại thêm một phát điên cuồng.
Trong cơn chấn động kịch liệt, đại não ngâm trong dịch não tủy, theo mỗi lần Vương Dận bị quăng lên lộn xuống, va đập dữ dội, liên tục xảy ra chấn động, càng dẫn tới sự thay đổi kịch liệt của áp lực nội sọ.
Cùng lúc đó, mối liên kết chặt chẽ vốn có giữa lớp da pháp hài và máu thịt cũng trong cơn chấn động này bắt đầu xuất hiện sự lỏng lẻo.
Oành!
Cùng với việc đầu Vương Dận một lần nữa bị quật mạnh xuống đại địa, va chạm ra từng đạo khí lãng, giữa lông mày anh ta cuối cùng cũng xuất hiện một vết bầm tím.
Trương Vũ luôn chú ý quan sát cảnh này ánh mắt ngưng lại, biết cơ hội của mình đã tới.
Dù lúc này trông như Trương Vũ đang áp chế Vương Dận, nhưng hắn biết bộ thân thể trọng thương của mình trụ không được bao lâu.
Ngược lại Vương Dận trông có vẻ chật vật, nhưng chưa chịu tổn thương quá lớn, chỉ là tạm thời bị mình khống chế, linh căn trong người anh ta đang liên tục hồi phục thương thế cho anh ta, pháp lực đang chấn động cũng dần bình ổn lại.
Bên này yếu đi bên kia mạnh lên, nếu Trương Vũ không tìm được cơ hội thủ thắng, thất bại chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng giờ cơ hội tới rồi…
Trương Vũ tự nhủ: Vết bầm tím xuất hiện, chứng tỏ liên kết giữa da và thịt ở đó đã có vấn đề, chính là sơ hở của lớp da pháp hài nảy sinh trong cơn chấn động.
Theo lời Tinh Hỏa Chân Nhân, thì giống như ổ cắm đã bị lỏng ra vậy…
Theo tâm niệm Trương Vũ khẽ động, Thương Hồn Chuyên được Tinh Hỏa Chân Nhân đưa vào thức hải của hắn khẽ nhảy động hẳn lên.
Cùng lúc đó, Vương Dận chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, xương cốt toàn thân kêu loảng xoảng, cứ như sắp rã ra vậy, đầu và tai lại càng là một mảng ong ong, cứ như có hàng vạn con muỗi đang vỗ cánh trong đầu.