Trương Vũ và Bạch Chân Chân sau khi rời khỏi trường thi liền trực tiếp lên tàu trở về.
Phúc Cơ sau khi được đánh thức, biết tin cả hai cùng thi đỗ chứng nhận trúc cơ liền ha ha cười lớn: Tốt quá, tốt quá, ta quả nhiên không nhìn lầm hai đứa, vậy tiếp theo chỉ cần trước khi vào đại học hoàn thành trúc cơ là được.
“Như vậy hai đứa vừa vào đại học là có thể học lớp trúc cơ, coi như một chân đã bước vào con đường bảo vệ học cao học rồi.”
Nghĩ đến đây, Phúc Cơ lại một trận chấn hưng, chỉ đọc đại học thôi thì có tác dụng gì? Không học cao học thì sao tìm được công việc tốt?
Trương Vũ nghe vậy lại nhíu mày, nhỏ giọng nói: Trúc cơ trước khi học đại học? Sao bà nói nghe nhẹ nhàng như mua một lọ thuốc ở cổng trường vậy?
Trương Vũ biết trúc cơ cần có linh căn của riêng mình để phối hợp, trồng linh căn vào đan điền, triệt để trở thành một phần của cơ thể, điều này đồng nghĩa với việc hắn cần mua một cái linh căn.
Mà với đẳng cấp học sinh trung học mạnh nhất tầng một Côn Khư của hắn, thì ít nhất cũng phải là thiên linh căn trúc cơ chứ?
Nhưng giá của thiên linh căn hở ra là vài chục triệu, hắn phải đi dạy bao nhiêu tiết ở Ám Học Bang, đi tăng ca bao nhiêu buổi ở Hồng Tháp mới có thể gom đủ tiền mua trước khi vào đại học?
“Ngược lại là A Chân…”
Nhìn ánh mắt Trương Vũ hướng về phía mình, Bạch Chân Chân đảo mắt một cái nói: Không có khả năng đâu, mình cũng phải gom tiền mới được.
Trương Vũ hiểu ý đối phương, dù đối phương có linh căn của riêng mình có thể trúc cơ, nhưng không muốn để người khác biết mình bẩm sinh có linh căn.
Cho nên Bạch Chân Chân muốn che giấu tình trạng linh căn bẩm sinh của mình, thì cũng chỉ có cách gom tiền mua một cái thiên linh căn để ngụy trang việc mình vốn dĩ sở hữu linh căn.
Phúc Cơ lại cười cười, tiếp tục nói trong não bộ hai người: Đúng là lúc trúc cơ phẩm cấp linh căn càng cao hiệu quả càng tốt, Trương Vũ ngươi kiểu gì cũng phải dùng một cái thiên linh căn mới được.
“Nhưng giá của thiên linh căn cũng là thứ mà các ngươi hiện tại khó lòng gánh vác.”
“Nhưng ta có nói là để các ngươi tự gánh vác đâu?”
“Lần này chẳng phải có rất nhiều đại diện đại học đến xem các ngươi thi trúc cơ sao?”
“Đại học cũng phải tính KPI tuyển sinh chứ, dù sao đại học tốt cũng cần chiêu mộ học sinh giỏi để giữ vững sức cạnh tranh, duy trì xếp hạng, đại học kém cũng muốn chiêu mộ học sinh giỏi để xung kích lên xếp hạng cao hơn.”
“Với biểu hiện của hai đứa trong kỳ thi trúc cơ lần này, những đại diện đại học đó tuyệt đối sẽ không dửng dưng đâu, chắc chắn sẽ nhờ người đến liên lạc với các ngươi.”
“Dù bản thân họ không thể tùy tiện xuống đây, nhưng chắc chắn sẽ thông qua một số công ty để tiếp xúc với các ngươi.”
“Tóm lại chỉ cần nhận được sự hỗ trợ của họ, tận dụng những điều kiện ưu hậu họ đưa ra, cộng thêm việc các ngươi tự nỗ lực kiếm tiền thêm một chút, thì thực sự không phải không có cơ hội hoàn thành trúc cơ trước đại học.”
Trương Vũ nghe vậy khẽ gật đầu, lại nhớ đến trước đó Đặng Bính Đinh cũng từng nói lời tương tự, họ sẽ gặp phải sự chiêu mộ sớm của các trường đại học.
Đúng lúc này, Phúc Cơ lại nhắc nhở: Mà việc đầu tiên các ngươi cần làm lúc này là tùy tiện tìm một thành phố nhỏ nào đó xuống tàu, ở đó tiêu hóa một đợt thu hoạch từ kỳ thi trúc cơ lần này để nâng cao thực lực bản thân.
Bạch Chân Chân hỏi: Không về thẳng Tung Dương sao? Là để treo giá đám đại diện đó? Để họ tự nhận ra sự tồn tại của nhau rồi nâng giá lên?
Phúc Cơ khẽ mỉm cười: Đó chỉ là một phương diện thôi.
Ánh mắt Trương Vũ ngưng lại: Là do quan hệ với Chu gia?
Bạch Chân Chân cũng phản ứng lại: Cấp cao Chu gia, nếu đã có người đoán được chúng ta tham gia kỳ thi trúc cơ, vậy một khi phát hiện có nhiều người do các đại diện đại học phái tới đều tìm đến tiếp xúc với chúng ta, có lẽ sẽ đoán ra chúng ta đã vượt qua kỳ thi.
“Họ có thể có hai loại phản ứng, hoặc là nghĩ cách xoa dịu thêm quan hệ với chúng ta.”