Trong lúc Trương Vũ, Dạ Lăng Tiêu lặng lẽ chuẩn bị cho trận thi cuối cùng.
Tuyệt đại đa số khán giả trên khán đài lại không tiếp tục tập trung sự chú ý vào trường thi bên đường đua nhục thân này.
Dẫu sao đối với những khán giả xem từ xa qua mạng Linh Giới này, họ thực chất là đang đồng thời theo dõi trận chung kết trên cả bốn đường đua của kỳ thi trúc cơ tầng 1 Côn Khư ngày hôm nay.
Nhiều đại diện đại học vì lợi ích bản thân đại diện, có những yêu cầu đặc thù về tuyển sinh, nên không chú ý nhiều đến đường đua nhục thân bên này, phần lớn sự chú ý luôn tập trung vào các đường đua khác.
Và khi phía Trương Vũ, Dạ Lăng Tiêu tạm nghỉ, ngay cả những khán giả vốn quan tâm đến đường đua nhục thân tự nhiên cũng sẽ nhìn sang các sàn đấu khác trước.
“Đạo tâm, pháp lực thảy đều không có tính thưởng thức nha.”
“Biểu cảm cười ra nước mắt” liếc nhìn hai cái trường thi đạo tâm và pháp lực xong, cuối cùng vẫn quyết định xem tình hình sàn đấu võ đạo.
“Trong số đạo tâm, pháp lực, nhục thân, võ đạo giai đoạn Luyện Khí, kỳ thi xem chừng thú vị nhất chắc vẫn là nhục thân và võ đạo thôi.”
“Nhưng đường đua nhục thân nhiều người xem hơn một chút, dù sao đường đua đó phù hợp với rất nhiều chuyên ngành.”
“Võ đạo thì năm nào cũng thi thực chiến, chủ yếu là một số ngành an ninh, vũ khí, chiến tranh, quân sự các loại, cùng lắm thêm đại diện các chuyên ngành luyện khí, pháp hài, dược vật theo hướng chiến đấu sẽ khá quan tâm…”
“Biểu cảm cười ra nước mắt” vừa nghĩ đến đây, nhìn sang sàn đấu võ đạo liền hơi ngẩn người, lại phát hiện trận đấu ở đây đã kết thúc rồi.
“Nhanh vậy sao?”
Nhìn người đàn bà đang ngã gục trên lôi đài, trên dưới toàn thân gần như sắp giải thể kia, “biểu cảm cười ra nước mắt” tò mò chọn tính năng xem lại.
Thế là hình ảnh trước mắt hắn bắt đầu tua ngược phi tốc, rất nhanh đã bắt đầu phát từ đầu trận này.
…
Cũng là trường thi do Hoàng Tử Sửu phân tâm chủ trì.
Đầu tiên là sự hiện ra của địa điểm, sau đó là giảng giải nội dung thi, quy tắc thi, cùng với sự chuẩn bị của thí sinh.
Sau khi tất cả hoàn tất, Bạch Chân Chân và Vân Cảnh lần lượt từ hai phía lôi đài bước lên.
Trận thi võ đạo cuối cùng này sẽ theo thể thức ba ván thắng hai, tổng cộng tiến hành ba trận đấu đài.
Mỗi trận đấu đài kết thúc, hai thí sinh đều sẽ tiếp nhận trị liệu bảo hiểm y tế không giới hạn.
Và trong mỗi một trận đấu đài, Chính Thần cũng sẽ cứu họ ngay trước khi cái chết cận kề.
Nói cách khác, mỗi một ván trong ba ván này, đôi bên đều có thể không chút kiêng dè mà chiến đấu với thái độ mạnh nhất, liều mạng nhất, không cố kỵ nhất, giải phóng toàn bộ tiềm năng tác chiến của mình.
Ngoài ra, còn có đủ loại linh căn chiến đấu và binh khí được trưng bày ở một bên, cung cấp cho đôi bên tự do lựa chọn.
Chỉ là bất kể Vân Cảnh hay Bạch Chân Chân, thảy đều không mượn linh căn chiến đấu.
Ngược lại Bạch Chân Chân chọn một thanh Nguyên Từ Chấn Động Kiếm, thông qua việc quán chú pháp lực, lưỡi kiếm có thể chấn động tần số cao, bộc phát sức phá hoại mạnh mẽ.
Cảm nhận cái lạnh truyền tới từ chuôi kiếm, Bạch Chân Chân thầm nghĩ: “Loại pháp bảo cấp doanh nghiệp này, đổi lại là mình lúc bình thường căn bản không thể dùng nổi nhỉ?”
“Lại còn trị liệu bảo hiểm y tế không giới hạn sau mỗi ván nữa…” Bạch Chân Chân nghĩ đến đây không nhịn được khóe miệng hé ra một tia mỉm cười: “Đúng là cả đời này chưa từng đánh trận nào dư dả thế này.”
Cùng với việc đồng hồ đếm ngược phía trên lôi đài dần về số không.
Bạch Chân Chân đột ngột giơ cao trường kiếm, cất tiếng quát: “Các vị đại diện đại học trên khán đài, thảy đều nhìn cho rõ đây.”
Nàng chỉ kiếm vào Vân Cảnh nói: “Tiếp theo, tôi sẽ đánh bại đối thủ trong vòng một chiêu.”
“Các người hãy nghĩ cho kỹ xem nên đưa ra điều kiện gì cho tôi đi.”