Nhìn Nhạc Kim Thành rời đi, ngay lúc Trương Vũ và Bạch Chân Chân còn đang cảm thấy nghi hoặc khó hiểu, cửa văn phòng mở ra, Cung Triết cùng một nhân viên tuần tra khác bước vào.
Lúc này trên mặt Cung Triết đã không còn chút nụ cười nào, lạnh lùng nói: Về vụ án ẩu đả hôm nay, ta tới đây để lấy lời khai của các ngươi.
Ẩu đả? Trương Vũ nghe vậy liền nói: Sao lại là ẩu đả? Ta đã nói là hắn muốn trộm điện thoại của ta mà.
Cung Triết thản nhiên: Điện thoại chẳng phải đang ở trên tay ngươi sao? Ta thấy ngươi dùng nó để thanh toán tiền đấy thôi.
Trương Vũ nói: Đó là vì ta ngăn cản nên mới không để hắn trộm thành công chứ.
Cung Triết lạnh lùng quát: Vậy ngươi lấy gì chứng minh hắn muốn trộm điện thoại của ngươi?
Dựa theo lời khai của một người qua đường khác tại hiện trường, chính ngươi là người ra tay tập kích hắn trước, hắn mới buộc phải đánh trả.
Trương Vũ nghe vậy hơi ngẩn người: Ta tập kích hắn?
Vậy các người xem camera giám sát đi, là hắn thò tay vào túi áo ta từ phía sau trước.
Cung Triết lật lật xấp tài liệu trong tay, nhẹ tênh nói: Camera tại hiện trường bị hỏng rồi, không quay được cảnh đó.
Nhìn Trương Vũ đang im lặng, Cung Triết nói tiếp: Cho nên ngươi không có bằng chứng chứng minh đối phương muốn trộm đồ của ngươi đúng không?
Gần đây có phải ngươi rất thiếu tiền không?
Thành tích thi tháng ở trường có phải bị sụt giảm không?
Ngươi có cảm thấy tinh thần mình gần đây không ổn định không?
Nghe Cung Triết đưa ra hết câu hỏi dẫn dụ này đến câu hỏi dẫn dụ khác, Bạch Chân Chân không nhịn được nói: Các người có ý gì? Muốn ám chỉ Trương Vũ ra tay trước sao?
Cung Triết nhíu mày nói: Đây đều là những câu hỏi thẩm vấn định kỳ bình thường.
Còn về việc rốt cuộc các ngươi ra tay trước hay hắn ra tay trước, các ngươi nói không tính, hắn nói cũng không tính, tất cả sẽ căn cứ theo bằng chứng và kết quả điều tra.
Bạch Chân Chân phẫn nộ: Vậy tại sao hắn được thả đi rồi, còn chúng ta phải ở lại đây?
Cung Triết nói một cách hiển nhiên: Người ta đóng được tiền bảo lãnh, xin hoãn xét duyệt, tất cả đều hợp tình hợp lý hợp pháp, đương nhiên được đi trước. Lát nữa thẩm vấn xong, các ngươi đóng tiền bảo lãnh cũng có thể đi như vậy.
Bạch Chân Chân nghe xong lại càng tức giận hơn: Chúng ta là người báo án, giờ đi ra ngoài cũng phải đóng tiền bảo lãnh sao?
Cung Triết thản nhiên: Báo án không có nghĩa là các ngươi không phạm pháp.
Nhìn Trương Vũ và Bạch Chân Chân trước mắt, Cung Triết trong lòng biết rõ chuyện này tuyệt đối không đơn giản chỉ là tiền bảo lãnh.
Bởi vì ngay sau khi bọn họ thẩm vấn Nhạc Kim Thành không lâu, thế lực của tập đoàn Vạn Tinh đã bắt đầu vận động.
Là một công ty có tiền có thế, nuôi hẳn một đội ngũ dịch vụ pháp lý, sức mạnh bên trong đó vượt xa trí tưởng tượng của người thường.