Trương Vũ nhìn câu trả lời của đối phương mà hơi sững sờ: “Sao cảm giác… chị ấy có chút sợ ta nói tiếp nhỉ?”
Phúc Cơ hì hì cười: “Con nhỏ này không chừng đã đoán ra việc ngươi và Bạch Chân Chân tham gia kỳ thi Trúc Cơ rồi.”
“Dù sao mấy lần các ngươi ra khỏi thành vào thời điểm đó cũng không khó tra.”
“Mà Vân Nghê này với tư cách là người tuần tra truyền thừa qua các đời, biết thời gian thi Trúc Cơ cũng là chuyện bình thường.”
Nghe lời phân tích này của Phúc Cơ, ánh mắt Trương Vũ khẽ động, nhất thời nghĩ tới rất nhiều điều.
…
Sáng sớm ngày hôm sau, thông qua giấy chứng nhận do đội tuần tra cấp, cùng với cuộc điện thoại trực tiếp của Vân Nghê, Trương Vũ và Bạch Chân Chân cuối cùng đã nhận được giấy phép nghỉ học do nhà trường phê duyệt, lên chuyến tàu hướng về Tiên Đô.
Nhìn trạng thái đoàn tàu của Trương Vũ và Bạch Chân Chân sắp khởi hành, Tư Sậu Vũ lần nữa gọi điện hỏi: “Alo? Hiện tại rốt cuộc là tình hình thế nào? Có cần theo nữa không?”
Hồi lâu sau, trong điện thoại truyền đến giọng nói: “Về đi, không cần theo nữa.”
Tư Sậu Vũ nhíu mày nói: “Ngài nói cái gì? Cả một nhóm người chúng ta theo chân hai đứa học sinh này tiêu tốn bao nhiêu thời gian, ngài bảo không theo nữa là sao?”
“Lần này tụi nó ra khỏi thành chắc chắn có hành động quan trọng!”
“Tại sao không theo.”
Đối phương lạnh lùng đáp: “Đây là mệnh lệnh của lãnh đạo công ty.”
“Mệnh lệnh của lãnh đạo, hiểu thì phải chấp hành, không hiểu cũng phải chấp hành.”
“Lập tức quay về.”
Tư Sậu Vũ hít sâu một hơi, nhìn đoàn tàu chậm rãi lăn bánh, hồi lâu sau mới lắc đầu, rời khỏi nhà ga.
Mà ở bên kia trên tàu, cùng với việc Trương Vũ và Bạch Chân Chân tiến hành nhiều lần thử nghiệm trong vài giờ tiếp theo, bọn họ đã xác định được một chuyện.
Chỉ thấy Trương Vũ đánh chữ trên điện thoại: “Bọn họ không bám theo nữa.”
Bạch Chân Chân: Thế mà không theo? Chẳng lẽ bọn họ biết về kỳ thi Trúc Cơ, nên không dám tiếp tục tra xuống nữa?
Trương Vũ nghĩ tới phản ứng hôm qua của Vân Nghê, trả lời: Tớ cũng nghĩ như vậy, việc rút lui đột ngột như thế này, nguyên nhân duy nhất tớ có thể nghĩ đến chính là kỳ thi Trúc Cơ.
Bạch Chân Chân: Tiếc thật, vốn dĩ còn muốn dụ đám gia hỏa này tra tới kỳ thi Trúc Cơ nữa chứ.
Ngay khi Trương Vũ nhìn thấy phản ứng của Vân Nghê hôm qua và nghe Phúc Cơ phân tích, hắn đột nhiên nhận ra rằng sau bao nỗ lực chờ đợi và nhẫn nhịn, bọn họ đã đợi được một cơ hội phản kích.
Đáng tiếc hôm nay tới đây, đối phương lại không mắc bẫy.
Trương Vũ: Không sao, ít nhất thông qua chuyện này, chúng ta có thể xác định được một điều rồi.
Trương Vũ: Kẻ muốn đối phó chúng ta không phải Chu Triệt Trần.
Trương Vũ: Bởi vì Chu Triệt Trần có lẽ không biết về chuyện kỳ thi Trúc Cơ.
Phúc Cơ nói: “Quả thực, kẻ có thể biết được thông tin như kỳ thi Trúc Cơ, e rằng phải là cấp trên của nhà họ Chu mới được.”
Trương Vũ: Cho nên đối thủ thực sự của chúng ta không phải Chu Triệt Trần, mà là… nhà họ Chu.