Ngay sau khi Trương Vũ quay về căn hộ, hắn tiếp tục bắt đầu tu hành Xuân Thu Vô Tận Thiền.
Cùng với việc mài giũa từng chiêu trong bốn mươi chín thức động tác, Trường Sinh pháp lực liên tục kích thích sự sửa chữa và tái sinh của từng khối huyết thịt, khiến thân hình vốn đã dần khô héo dưới sự tu hành tàn khốc và tiêm thuốc của Trương Vũ như được hồi sinh.
Xuân Thu Vô Tận Thiền cấp 8 (36/80)
Mặc dù đắm mình trong tu hành, nhưng cuộc trò chuyện với Vân Nghê tuyệt đối không phải là không có ảnh hưởng gì tới Trương Vũ.
“Đội tuần tra… liệu có đang tra chuyện của tà thần không?”
Sự quan tâm của Vân Nghê khiến Trương Vũ cảm thấy nhiều áp lực hơn.
Mặc dù Trương Phiên Phiên nhờ đối phương chăm sóc mình, nhưng hắn không hề nghĩ rằng nếu đối phương tra ra bí mật tà thần trên người mình thì còn sẽ chăm sóc hắn nữa.
Để ứng phó với sự dò xét có thể xảy ra của đội tuần tra, Trương Vũ chỉ có thể đẩy nhanh tốc độ chuẩn bị nghi thức, sớm ngày đạt được nhiều năng lực phản trinh sát hơn, đạt được nhiều năng lực can thiệp thông tin hơn.
Hồi tưởng lại những lời Trương Phiên Phiên đã nói, Trương Vũ trong lòng chân thành cảm thán: “Khống chế thông tin, nắm giữ sự chênh lệch thông tin, đây là kỹ năng bắt buộc phải có nếu muốn leo lên cao tại Côn Khư.”
Và ngày hôm sau, khi các hạng mục vật liệu đã tập hợp đủ, Trương Vũ dẫn theo Phúc Cơ và Bạch Chân Chân tới tòa nhà bỏ hoang quen thuộc kia, chuẩn bị bắt đầu nghi thức nguyện vọng của Bạch Chân Chân, cùng với nghi thức dò xét và nghi thức phản trắc nghiệm cho cả hai người bọn họ.
Chỉ thấy bên trong một căn phòng của tòa nhà bỏ hoang.
Trương Vũ, Bạch Chân Chân đang theo sự dặn dò của Phúc Cơ mà bài trí hiện trường nghi thức.
Chỉ nghe Phúc Cơ thao thao bất tuyệt nói: “Nghi thức chú trọng tế phẩm và quy mô, tế phẩm càng tốt, hiệu quả càng tốt, tỷ lệ thành công càng cao, cũng càng không dễ bị chính thần phát hiện. Mà quy mô càng lớn, thì phạm vi tác dụng và khoảng cách tác dụng của nghi thức sẽ càng lớn.”
“Ngoài ra, còn có pháp đàn, giới chất nhân thần, linh cơ thần vật, biểu tượng tà thần và chú văn, đều là những yếu tố cơ bản nhất, thiếu một cái cũng không được…”
Cùng lúc đó, liền thấy trong phòng đã được cắm đầy những cây nến đỏ.
Phúc Cơ lần nữa biến thành một con búp bê rách rưới, được đặt trên pháp đàn làm bằng đồng thau.
Hai chiếc điện thoại đã mở hết dung lượng mạng được đặt ở hai bên trái phải của Phúc Cơ, hóa thành giới chất giao tiếp giữa người và thần.
Linh căn khí hải thuê về thì trở thành thần vật bảo tồn linh cơ ưu tú, được Phúc Cơ bưng trong lòng bàn tay.
Về phần bản thân Phúc Cơ, với tư cách là bản thể tà thần… chính là vật biểu tượng tà thần ưu tú nhất.
Ngoài ra còn có bốn món đồ cổ lần lượt được đặt ở bốn phương vị của nghi thức, hương hỏa nguyện lực ẩn chứa trong đó đang chờ đợi được Phúc Cơ trích xuất sử dụng.
“Thái cực u minh, ám ảnh phù trầm, chư ban sinh linh, tâm thành sở phụng, hương hỏa nguyện lực lai!”
Cùng với việc Phúc Cơ cách không điểm liên tiếp, đồ cổ vỡ vụn từng cái một, sức mạnh vô hình giải phóng trong đó cũng tràn tới trên người nàng.