Chính vào lúc Trương Vũ đang suy diễn được một nửa, đột nhiên mặt đỏ lên, nói: A Chân, ngươi chạy thì cứ chạy cho hẳn hoi, có thể đừng có rung lắc dữ dội như vậy không.
Bạch Chân Chân không kiên nhẫn nói: Lắm lời! Không làm thế sao chạy nhanh được? Ta có lắp bộ giảm xóc đâu.
Trương Vũ lại nói: Thế ngươi có thể thu bớt điện khí lại không? Điện giật ta khó chịu quá.
Bạch Chân Chân khinh bỉ đáp: Điện Quang Bộ mà không mang theo điện thì còn gọi gì là Điện Quang Bộ? Cường độ nhục thân của ngươi cao thế này, chịu điện giật vài cái không chết được đâu.
Chờ một lát thấy Trương Vũ không nói gì nữa, Bạch Chân Chân còn tưởng đối phương hết ý kiến rồi.
Nhưng khắc tiếp theo, trên mặt cô hiện lên một trận chê bai: Cái thằng này thật là… đúng là nên đi triệt sản đi.
Bạch Chân Chân cảm thấy tình huống hiện tại giống như là lái chiếc xe mới mua chở hảo chiến hữu đi hóng gió, hảo chiến hữu lại nói không nhịn được đại tiện, sắp đại ra xe đến nơi rồi.
Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi ở trên lưng ta mà làm loạn, hôm nay ta sẽ giúp ngươi phẫu thuật luôn!
Ngươi tưởng ta muốn chắc? Trương Vũ khó chịu nói: Ta bảo ngươi đừng có rung lắc bừa, đừng có phóng điện bừa, chẳng phải tại ngươi hại sao?
Nhìn Trương Vũ và Bạch Chân Chân trước mắt, Phúc Cơ trong lòng thầm nghĩ: Bạch Chân Chân có thể gặp được Trương Vũ, khiến cho linh căn dưới sự nuôi dưỡng từ những môn công pháp cấp 10 của Trương Vũ mà nhanh chóng tiến hóa, là một loại may mắn.
Nhưng ngược lại mà nói, Trương Vũ có thể gặp được Bạch Chân Chân, nhận được sự hỗ trợ và suy diễn của Chân linh căn này… cũng là một loại may mắn.
Trương Vũ gia tốc sự trưởng thành của Bạch Chân Chân, Bạch Chân Chân lại phản phệ Trương Vũ khiến hắn trở nên mạnh hơn.
Mà hai người bọn họ lại gặp được ta, càng là vận may chồng chất vận may.
Vận mệnh đôi khi thật sự là thần kỳ quá đỗi.
Ta có một loại cảm giác.
Lần này, có lẽ là lần đầu tư quan trọng nhất trong cuộc đời ta.
Lần này ta có lẽ… thực sự sắp phát tài rồi.
…
Thoáng chốc, thời gian đã đến lúc tan học ngày hôm sau.
Hôm nay cũng chính là ngày Trương Vũ, Bạch Chân Chân và Ngọc Tinh Hàn hẹn nhau cùng tiến vào Linh giới tham gia bổ túc đạo tâm.
Trong nhà ăn của cao trung Tung Dương.
Trương Vũ, Bạch Chân Chân, Tiền Thâm, Triệu Thiên Hành đang cùng nhau ăn cơm.
Học sinh xung quanh nhìn về phía bốn người với ánh mắt thỉnh thoảng lộ ra vẻ kính sợ.
Các ngươi nghe nói gì chưa? Kết quả thi tháng ra rồi, có giáo viên nói một phần dữ liệu của Trương Vũ, Bạch Chân Chân đã đạt đến trình độ lớp mười hai.
Đúng là quái vật mà, hèn chi có thể đánh cho hội trưởng hội học sinh quỳ rạp xuống đất.
Quỳ rạp cái gì, là bị ép đến mức nôn ra tại chỗ rồi phải nuốt lại vật nôn đấy! Các ngươi xem ta còn có hình động đây này.
Cái hình động này của ngươi là phát ngược rồi đúng không?
Thế ta còn có tấm hình này, các ngươi xem trên ngực cán bộ hội học sinh bị khắc ba chữ sinh viên trường nghề…