Ngay lúc này.
Đặng Bính Đinh đang cùng bốn vị tiểu thần khác cùng nhau quan sát biểu hiện của các thí sinh trong bài trắc nghiệm đạo tâm.
“Bốn vị có thể đi đến đây, cũng đều đã trải qua vô số cuộc khảo hạch lớn nhỏ, nên biết rằng rất nhiều khi điểm quan trọng nhất trong thi cử, chính là cần phỏng đoán ý đồ của khảo quan, hiểu rõ chủ chỉ của một trận thi đấu.”
“Điểm này đối với chúng ta hiện tại khi làm khảo quan cũng giống như vậy, lĩnh hội được ý đồ cấp trên, mới có thể tuyển bạt hiền tài, tương lai hiệu lực cho Thập Đại tông môn và Thiên Đình.”
Đặng Bính Đinh tiếp tục nói: “Cấp trên đối với đám ‘tôm chân mềm’ được tuyển lên mấy năm gần đây rất không hài lòng, kết quả các hạng khảo hạch đều giảm xuống liên tục qua các năm.”
“Lần cải cách này, chính là hy vọng những người leo lên được từ tầng hạ Côn Khư, là những người có dã tâm, có dục vọng, có gan dạ, có thể kháng trụ được dụ hoặc và áp lực, đi được xa hơn trên con đường tiên đạo.”
“Mà trong đó, kháng trụ dụ hoặc chính là mấu chốt của vòng trắc thí này.”
Nhìn các thí sinh trong màn hình, Đặng Bính Đinh tiếp tục nói: “Giống như bộ ảo cảnh trong trắc thí đạo tâm này, người giàu thì đối mặt với dụ hoặc càng giàu hơn, một tầng dụ hoặc không đủ, vậy thì là dụ hoặc đến từ tầng hai.”
“Có thể nói trong những người này, bất luận ai cuối cùng thi đỗ chứng Trúc Cơ, cuối cùng nhất định đều sẽ trải qua chuyện tương tự.”
“Cho nên tiêu chuẩn chấm điểm của chúng ta, các vị hẳn cũng đã minh bạch, hạng mục then chốt trong đó, nằm ở việc các thí sinh kháng trụ được dụ hoặc của bao nhiêu tiền.”
“Nếu như xuất hiện thí sinh đặc biệt ưu dị, báo lên trên cũng là một món công lao.”
Ngay sau khi Đặng Bính Đinh chậm rãi nói xong một phen lời, Công Tào tiểu thần Hoàng Tử Sửu nhìn Trương Vũ và Bạch Chân Chân trong ảo cảnh, kinh ngạc đạo: “Khóa thi này vậy mà còn có hai đứa học sinh nghèo?”
Các tiểu thần khác nghe thấy hai chữ ‘người nghèo’ cũng đều nhìn qua.
Dù sao trong trận khảo thí Trúc Cơ này vậy mà có thể nhìn thấy người nghèo, đó quả thực là một chuyện hiếm lạ.
Đặng Bính Đinh cũng cùng nhìn qua, phát hiện là danh học sinh mình đăng ký trước đó, nàng còn nhớ đối phương tên gọi Trương Vũ, hẳn là học sinh lớp mười đến từ Tung Dương.
“Nợ nần bảy mươi vạn, tiền gửi ngân hàng năm chữ số sâu kiến.”
Sâu kiến, đây chính là đánh giá của Đặng Bính Đinh đối với Trương Vũ.
Đây không phải là một cái miệt xưng (tên gọi khinh miệt), mà là nguyên tự (bắt nguồn) từ một hệ thống đánh giá trong lòng nàng.
Giống như thần có chín bậc, tiên đạo có mười trọng cảnh giới, con người trong mắt Đặng Bính Đinh, tự nhiên cũng có thể chia thành các đẳng cấp khác nhau.
Giống như ngay cả học lực cao trung cũng không có, chính là tro bụi.
Có học lực cao trung, tiền gửi thường niên chỉ có 5, 6 chữ số, đó chính là sâu kiến.
Tốt nghiệp cao trung, luyện khí điên phong, có thể tìm được một phần công việc, đó chính là trâu ngựa.
Duy có tốt nghiệp đại học, có thể tìm được một phần công việc công ty, trong mắt Đặng Bính Đinh mới miễn cưỡng tính là một con người.
Thời khắc này nhìn tiền gửi của Trương Vũ, trong lòng Đặng Bính Đinh đã đóng hạ cái nhãn hiệu thất bại cho đối phương.
Đây không phải là Đặng Bính Đinh kỳ thị người nghèo, mà là dựa theo kinh nghiệm làm thần nhiều năm như nàng mà nhìn…
“Người giàu tuy rằng ở trên pháp lực, nhục thân, võ công, phù chú đã toàn phương vị siêu việt người nghèo rất nhiều, nhưng ở trên đạo tâm thường thường có thể thắng được nhiều hơn.”
Đây chính là kinh nghiệm của Đặng Bính Đinh, từ biểu hiện trong các loại khảo thí, trắc thí nàng từng xem mà nhìn, người nghèo chính là toàn phương vị không bằng người giàu.
Cho dù thực sự có cực cá biệt người nghèo leo lên được, đặc điểm lớn nhất thường thường chính là giá cả thu mua thấp, đòi tiền đòi ít nhất, tăng ca tăng nhiều nhất.
Trái lại là người giàu từ nhỏ tiếp thụ huấn luyện mài giũa, thế là…
“Càng có tiền, càng cường đại, càng kháng áp (chịu áp lực), nhãn giới càng cao, dã tâm càng mạnh, cũng càng có thể đề kháng dụ hoặc, đều là nhân tuyển tu tiên mà cấp trên cần nhất.”
“Còn về sâu kiến… haizz, vốn dĩ không tiền còn tu tiên cái gì chứ?”