Một lát sau, Trương Vũ và Bạch Chân Chân đã phân biệt đi tới các gian nhỏ trong nhà vệ sinh nam nữ, sau đó mở điện thoại, nhấn vào nút xác nhận trên trang web.
Tiếp đó màn hình trang web lóe lên, hiện ra một tờ Bảng đăng ký thi Trúc Cơ dành cho học sinh cao trung tầng một Côn Khư.
Trương Vũ âm thầm điền xong tư liệu của mình, kế đó nhấn vào đăng nhập.
Phí đăng nhập 1000 bạc, thỉnh xác nhận.
Trương Vũ thầm mắng một tiếng, nhưng vẫn nhấn xác nhận.
Cùng với việc trong tài khoản ngân hàng trực tiếp bị khấu trừ 1000 bạc, trong không khí phiếm lên từng luồng thần lực.
Khắc tiếp theo, Trương Vũ chỉ cảm thấy chân mình hẫng một cái, mặt đất nhà vệ sinh vốn dĩ vậy mà xuất hiện một cái hố lớn, khiến cả người hắn rơi xuống.
Ngọa tào!
Khi bóng dáng Trương Vũ triệt để biến mất, mặt đất liền trọng tân khôi phục bình thường, không còn lại một ty một hào tung tích nào của Trương Vũ vừa rồi.
…
Trương Vũ cảm giác thân thể mình giống như xuyên qua rất nhiều thứ nói không rõ, đạo không minh.
Khi hắn một lần nữa hồi quá thần lai (tỉnh táo lại), liền phát hiện bản thân đã đứng ở trong một gian văn phòng, phía trước chính có một danh phụ nữ trung niên nhìn hắn, đạm định đạo: Đến báo danh tham gia khảo thí Trúc Cơ?
Trương Vũ cảm nhận được trên người đối phương mang theo từng sợi thần lực nhàn nhạt, tâm đạo: Người? Hay là Thần?
Mà sau khi thấy Trương Vũ gật đầu, người phụ nữ đưa một bản hợp đồng cho hắn, nói đạo: Phí báo danh ba vạn, còn có đây là những quy tắc cần phải tuân thủ trong khảo thí Trúc Cơ.
Giao phí báo danh, sau đó dưới sự kiến chứng của Thiên Ước Đồng Khế Đại Thần ký kết bản hợp đồng này, liền không thể vi phản các quy tắc khảo thí trong đó, nếu không đời này đều không thể khảo chứng Trúc Cơ nữa.
Người phụ nữ trung niên bổ sung đạo: Mà sau khi ký hạ hợp đồng, ngoại nhân liền không pháp tra ra được ngươi đã tham gia lần khảo thí này.
Còn nữa, nửa đường thối tái (bỏ thi) thì không trả lại phí báo danh.
Hễ nghĩ đến phí báo danh vậy mà phải ba vạn, Trương Vũ liền cảm giác trong lòng có chút nhỏ máu.
Cứ như vậy tính cả vé tàu, phí đăng nhập vừa rồi, số dư của hắn chỉ còn lại hơn một vạn bạc.
Cũng không biết tiền của A Chân có đủ không, không đủ thì phải tá thải (vay nợ) rồi mới báo danh được phải không? Trong lòng thầm than một tiếng, Trương Vũ cúi đầu tử tế xem hợp đồng.
Quy định trong hợp đồng rất nhiều, ví dụ như không được đối ngoại tiết lộ bất kỳ thông tin nào về nội dung cụ thể của lần khảo thí này, cũng không được đối ngoại tiết lộ bất kỳ thông tin nào về tuyển thủ khảo thí, càng không được tiến hành ghi hình, chụp ảnh hiện trường khảo thí…
Ngoài cái đó ra, còn sở hữu một bản cảnh cáo trong hợp đồng, được người phụ nữ trung niên trước mắt nhắc thêm một câu.
Khảo thí Trúc Cơ thâm thụ Thiên Đình trọng thị, là Thập Đại tông môn vì để khiêu tuyển (tuyển chọn) anh tài có thể Trúc Cơ mà tổ chức.
Đừng có nghĩ động oai não cân (nghĩ bậy), dùng bàn ngoại chiêu (thủ đoạn ngoài lề).
Một khi bị Bát Bộ Chánh Thần phát hiện, bất luận thí sinh hay nhân viên liên quan đều sẽ bị xử phạt nặng, nhẹ thì khuynh gia bại sản, nặng thì tiên lộ đoạn tuyệt, tước đoạt tất cả tiềm lực tiên đạo…
Trương Vũ hơi chút gật đầu, biết đây là cảnh cáo các thí sinh đừng có nghĩ tới chuyện tác tệ, bày ra mấy cái thao tác như đào thải đối thủ cạnh tranh ngoài trường chi loại.
Sau khi đem các loại quy tắc xem kỹ một lượt, lại tuần vấn mấy chỗ nghi hoặc sau này, Trương Vũ liền dưới sự kiến chứng của Thiên Ước Đồng Khế Đại Thần ký hạ hợp đồng, sau đó có chút tâm thống giao ba vạn bạc phí báo danh.