Nghe đầu dây bên kia điện thoại đủ loại lời dặn dò đến từ Trương Phiên Phiên.
Trương Vũ thỉnh thoảng lại gật gật đầu, phát ra một tiếng ừm.
Thập Đại tông môn định ra thiết luật, vì để duy hộ trị an các tầng và môi trường doanh thương, giữa các tầng của Côn Khư là không thể tùy ý qua lại.
Muốn trở về, hoặc là giống như Tinh Hỏa chân nhân, tu vi tổn thất lớn, tư sản rụt lại, sau mấy phen trắc trở thì xám xịt đi xuống.
Hoặc là chính là có nhiệm vụ hoặc công việc được đặc biệt chỉ phái, giống như tổng giám Tung Dương của tập đoàn Tiên Vận vậy, bị phái tới tầng này để ngồi ghế lạnh.
Thế nhưng hai loại này, đều chẳng qua là kết quả sau khi bị đào thải trong lúc hướng thượng phan đăng… ta không chọn.
Đệ đệ, ta muốn hướng thượng bò, bò tới nơi cao hơn của Côn Khư, nhìn thấy phong cảnh bên trên hơn.
Cho nên ánh mắt của ta chỉ sẽ nhìn phía trên, không quay đầu lại.
Nếu như tương lai chúng ta tái kiến, cũng chỉ có thể là ở phía trên, tuyệt không thể là ở tầng một Côn Khư.
Trương Vũ nắm chặt quyền đầu, đối diện với Trương Phiên Phiên ở đầu dây bên kia nói đạo: Tỷ, ta nhất định sẽ đuổi kịp tỷ!
Trương Phiên Phiên cười rộ lên, nói đạo: Vậy ta ở đại học Vạn Pháp đợi các ngươi.
Trương Vũ lại vấn đạo: Lên xuống khó khăn như vậy, tỷ tỷ có thứ gì không dùng tới để lại cho ta không?
Trương Phiên Phiên nói đạo: Ta còn có khoản nợ hơn hai nghìn vạn…
Cái này thì thôi đi. Trương Vũ nghĩa chánh ngôn từ đạo: Thứ tư nhân như vậy, tỷ vẫn là nên thiếp thân mang theo thì tốt hơn.
Ta là nói tỷ có thứ gì mang không lên được không? Ví như nhà nè, xe nè, hoặc là thứ gì giá trị chút?
Phụt! Bạch Chân Chân ở một bên nhịn không được cười ra tiếng, cảm giác bản thân đang nghe đứa cháu ngoan hỏi người bà sắp thăng thiên đòi di sản vậy.
Trương Phiên Phiên nói đạo: Ta để lại cho ngươi ba trương phù.
Trương Vũ nhìn ba tấm ảnh đối phương gửi tới, mỗi một tấm đều là ảnh chụp màn hình của một đạo phù chú, nhưng vì nội dung trong đó quá mức phức tạp, hắn cũng nhìn không quá hiểu đây là phù chú gì.
Hơn nữa trong lòng hắn càng vọt lên một tia nghi vấn: Ảnh chụp màn hình cũng dùng được sao?
Trương Phiên Phiên nói đạo: Ba trương phù này, lần lượt là một trương Đóng Băng Phù (Đông Kết Phù), có thể đóng băng tài khoản ngân hàng của người khác, nhưng đẳng cấp tín ngưỡng của đối phương càng cao, thời gian đóng băng càng ngắn.
Còn có một trương là Lôi Minh Phù, có thể lôi minh báo cảnh, trong vòng một phút triệu hoán lực lượng vũ trang của đội tuần tra tiến hành chấp pháp, nhưng nhớ kỹ báo cảnh một lần như vậy tiêu phí thấp nhất là một vạn, nhất định phải xác nhận trong tài khoản mình có tiền mới dùng.
Còn có một trương là Thần Hành Phù, có thể triệu hoán một tôn thổ địa tiểu thần cho ngươi xua đuổi cưỡi đi, thuấn tức viễn độn (trong nháy mắt trốn xa), cự ly tối đa 10 km, nhưng ngươi nhớ kỹ cái này thu phí là mỗi km 3000 bạc, trực tiếp khấu trừ trong tài khoản, ngươi phải tính kỹ tiền rồi mới dùng.
Trương Vũ nghe mà đôi mắt phóng quang, cảm giác ba trương phù này là thực sự hữu dụng.
Trương Phiên Phiên đạm đạm đạo: Ta còn sẽ phát cho ngươi số điện thoại của một vị đội trưởng đội tuần tra thành phố Tung Dương, ta gửi phù chú ở chỗ nàng ấy rồi.
Ngươi kết hảo hữu với nàng sau này, lúc có nhu cầu, ba trương phù này muốn dùng trương nào, liền phát cho nàng, do nàng vì ngươi phát động phù chú.