Nhìn Nhạc Mộc Lam trong luyện công phòng, Trương Vũ có chút cạn lời nói đạo: Ngươi mặc thành thế này, lát nữa đánh đấm kiểu gì?
Chỉ thấy lúc này Nhạc Mộc Lam trên dưới toàn thân mặc mấy bộ quần áo, ngay cả trên tay đều đeo găng tay dày cộp, trên mặt đeo khẩu trang, một bộ dáng vẻ cồng kềnh.
Trương Vũ trong lòng thầm mắng một tiếng có bệnh, cái bệnh khiết phích này cũng quá nghiêm trọng rồi.
Thế là Trương Vũ nói đạo: Lúc ta vào trường đã tiêu độc rồi, ngươi không cần khoa trương như vậy chứ?
Nhạc Mộc Lam phẩy phẩy tay, nói đạo: Không ảnh hưởng, bắt đầu đi.
Trải qua hai tháng rèn luyện, Nhạc Mộc Lam tự nhận đối với sức nhẫn nại với Trương Vũ đã có được sự tiến bộ dài.
Nhưng cách biệt hai tháng lại một lần nữa thực chiến với đối phương, nàng vẫn quyết định tuần tự tiệm tiến một chút, ví dụ như lúc đầu mặc thêm vài bộ quần áo.
Trương Vũ vô nại lắc lắc đầu, nhưng đối phương dù sao cũng là khách hàng chi trả mỗi giờ một vạn hai, có yêu cầu cổ quái gì hắn đương nhiên cũng chỉ có thể đáp ứng rồi.
Trương Vũ trong lòng thầm đạo: Haizz, làm người giàu thật sướng, vậy mà có thể mời thiên tài nam cao sinh như ta tới bồi luyện.
Nhạc Mộc Lam nói đạo: Bắt đầu từ chiến đấu phổ thông đi, ngươi tận lượng tưởng biện pháp đem ta kéo vào địa diện chiến.
Thế là phiến khắc sau đó, hai người tương đối nhi lập (đứng đối diện nhau), cùng với Nhạc Mộc Lam hít sâu một hơi, hướng về phía Trương Vũ vẫy vẫy tay, Trương Vũ liền mãnh địa xông lên.
Cùng với tiếng bành bành nổ mạnh, kiếm khí của Nhạc Mộc Lam và cương khí của Trương Vũ kịch liệt va chạm vào nhau.
Nhạc Mộc Lam liền cảm nhận được từng luồng cự lực khủng bố kẹp tạp pháp lực hạo hãn oanh về phía nàng.
Mà nàng vốn dĩ trên sức mạnh liền không bằng Trương Vũ, thân thể trong sự bao bọc của nhiều tầng quần áo lại càng chậm một nhịp, bị Trương Vũ đánh cho tiết tiết bại thoái (lui liên tục), trong chớp mắt đã tiếp cận tới trong vòng một mét của nàng.
Ngay sau đó một trận thiên toàn địa chuyển (trời xoay đất chuyển), Nhạc Mộc Lam chỉ nghe thấy bành một tiếng vang lớn, nàng đã bị vật ngã trên mặt đất.
Sau đó nàng liền thấy một đôi bàn tay lớn hướng nàng chộp tới.
Nhìn đôi bàn tay lớn thuộc về Trương Vũ vươn tới kia, trên mặt Nhạc Mộc Lam liền xẹt qua một tia chán ghét bản năng, trong lòng dường như cũng phát ra một tiếng “Eo ôi~”.
Thế là nàng vội vàng vươn tay đi đề kháng.
Hai tháng nay, tuy rằng Nhạc Mộc Lam cũng học tập không ít kỹ xảo cận chiến, cầm nã, vật lộn, nhưng đối mặt với Trương Vũ đương nhiên vẫn là hào vô hoàn thủ chi lực (không có sức đánh trả).
Nhìn đối phương đem đôi tay mình khóa trụ, đôi chân liền muốn hướng mình quấn tới, Nhạc Mộc Lam xúc mi (cau mày) nói đạo: Dừng! Dừng! Mau dừng lại!
Trương Vũ vẻ mặt vô nại dừng lại, vấn đạo: Lại làm sao vậy?
Nhạc Mộc Lam chạy mau đứng dậy, trong lòng thầm đạo: Quả nhiên… tuy rằng có thể nhịn một chút, nhưng quả nhiên vẫn là rất chán ghét nha… thân thể của người nghèo.
Nhưng Nhạc Mộc Lam biết mình tìm tới Trương Vũ, chính là muốn khắc phục nhược điểm trên tâm linh, có thể chuyển hoán tâm pháp linh hoạt tự như hơn.