Giải võ đạo kết thúc được vài ngày, cuối cùng Trương Vũ và Bạch Chân Chân cũng nhận được một cái quảng cáo, một quảng cáo tập thể quay cùng các thí sinh khác.
Đang đi trên đường, Trương Vũ nhịn không được hỏi:
“Bà có nghe Tống Hải Long nói hôm qua không? Tại sao nó hạng ba mà đã nhận được quảng cáo cá nhân rồi, còn bọn mình chỉ nhận được một cái quảng cáo quay chung?”
Bạch Chân Chân bĩu môi, nói:
“Tôi hỏi một vòng rồi, nguyên nhân đại khái là… khai giảng được nửa năm rồi, còn nửa năm nữa là chúng ta lên lớp mười một. Vì sợ chúng ta sụp đổ hình tượng, nên không ai tìm chúng ta quay quảng cáo cá nhân cả.”
Nghe câu trả lời của Bạch Chân Chân, Trương Vũ chỉ thấy khó hiểu:
“Sụp đổ hình tượng? Bọn mình thì sụp kiểu gì được? Lo bọn mình chơi đùa với fan chắc?”
Bạch Chân Chân liếc xéo Trương Vũ, nói như chuyện hiển nhiên:
“Ông nói linh tinh gì thế? Chơi đùa với fan thì tính là cái quái gì mà sụp đổ, họ lo là chúng ta vào lớp mười một thành tích sẽ tụt dốc thảm hại, dù sao chúng ta cũng là người nghèo mà.”
Trương Vũ lập tức hiểu ra, “tập phòng” của học bá Khôn Khư là thành tích giảm sút à, hợp lý. Nhưng ngay sau đó anh lại bực mình:
“Người nghèo thì nhất định lên lớp mười một sẽ sụp đổ sao? Đã đủ nghèo rồi, kết quả lại còn khó kiếm tiền hơn cái hạng nhà giàu như Tống Hải Long, nó nhận được quảng cáo cá nhân, còn mình thì không. Đúng rồi, thế sao quảng cáo tập thể lại tìm bọn mình? Chẳng lẽ không sợ bọn mình sụp đổ à?”
Bạch Chân Chân nhìn Trương Vũ như nhìn kẻ đần:
“Ông ngốc à, trong quảng cáo tập thể, nếu chúng ta sụp đổ thì họ cắt bỏ phần của chúng ta đi là xong chứ gì?”
Hơn nửa giờ sau, hai người đến một phim trường, liền thấy không ít người quen của ba trường danh tiếng đã có mặt. Nhưng lúc này những người này đều đang vô ý hay cố ý liếc nhìn một thiếu niên, một thiếu niên được hơn mười nhân viên bao quanh.
Bạch Chân Chân lấy làm lạ:
“Đó là ai thế? Phô trương khiếp thật.”
Trương Vũ cũng cảm thấy tò mò:
“Không phải là quảng cáo tập thể quay cùng top 8 giải võ đạo sao? Người này hình như đâu có phải?”
Luyện Thiên Cực từ sau lưng hai người thò ra, nói:
“Đó là Ngọc Tinh Hàn, đệ tử chân truyền mà Tinh Hỏa chân nhân tìm được ở thành phố khác, gần đây chắc là sắp chuyển trường đến Bạch Long rồi.”
Nhìn thiếu niên được vây quanh như sao vây quanh trăng bởi đông đảo trợ lý, chuyên viên trang điểm, đạo diễn… Bạch Chân Chân mắt lay động:
“Tinh Hỏa chân nhân? Anh nói vị Kim Đan bị ‘tối ưu hóa’ xuống kia sao?”
Luyện Thiên Cực gật đầu:
“Theo lời Tinh Hỏa chân nhân, Ngọc Tinh Hàn này sẽ là đệ tử chân truyền kế thừa toàn bộ y bát và tài sản của ông ấy, thủ khoa đại khảo tương lai của thành phố Tung Dương. Vì mang danh hiệu đệ tử Kim Đan, lại có đánh giá cao như vậy, nên mới được tập đoàn Tiên Vận kéo đến quay quảng cáo chung. Các người nhìn Tống Hải Long kìa, hì hì… mắt sắp bắn ra lửa rồi, dù sao Ngọc Tinh Hàn này sắp chuyển đến Bạch Long, sau này chắc chắn sẽ tranh giành hạng nhất khối với nó.”