Trương Vũ nghe ngóng quy cách của vòng thi tính điểm này một lát, đại khái đã hiểu rõ chuyện là thế nào.
“Chính là dán các miếng cảm biến lên các bộ phận trên cơ thể mình, trên người Hoàng Cân Lực Sĩ cũng dán các miếng cảm biến, sau đó mỗi lần miếng cảm biến bị đánh trúng thì số lần sẽ được ghi lại. Ví dụ đánh trúng miếng cảm biến trên lưng Hoàng Cân Lực Sĩ một lần được 5 điểm, đánh trúng ngực một lần được 3 điểm, đánh trúng cánh tay một lần được 1 điểm. Ngược lại, nếu miếng cảm biến trên người mình bị đánh trúng ở lưng thì sẽ bị trừ ngược 5 điểm… Cuối cùng tính toán tổng điểm trong vòng một phút chiến đấu. Đương nhiên, còn có một cách khác là đánh văng Hoàng Cân Lực Sĩ ra ngoài vòng, như vậy có thể tăng một hơi 300 điểm.”
Trương Vũ hiểu rằng, mục đích của vòng thi tính điểm này chính là để khi chia bảng thi đấu tiếp theo, sẽ không xếp các thí sinh điểm cao vào cùng một bảng, tránh việc các đối thủ mạnh bị loại quá sớm.
“Như vậy, chắc là sẽ không có thí sinh thực lực mạnh mẽ nào cố ý che giấu quá nhiều thực lực, vì làm vậy có thể khiến mình bị xếp chung bảng với một kẻ mạnh khác.”
Nghĩ đến đây, Trương Vũ khẽ gật đầu, dồn ánh mắt về phía Hoàng Cân Lực Sĩ. Đó là một hình nhân cao hơn hai mét, thân khoác kim giáp, đầu đội mặt nạ vàng, những khối cơ bắp lộ ra trông như đá cẩm thạch, còn khắc đầy những phù văn dày đặc.
“Ừm… cứ cảm thấy thiếu thiếu cái vị gì đó…”
Ngay khi Trương Vũ đang nghĩ vậy, có nhân viên công tác đã phun quảng cáo lên người Hoàng Cân Lực Sĩ, trước ngực là ‘Thực phẩm Oasis vì chế độ ăn uống lành mạnh của toàn dân Khôn Khư’, sau lưng là ‘Dược phẩm Vi Lam siêu mạnh siêu cuồng tuyệt thế bá đạo’. Nhìn thấy cảnh này, Trương Vũ lúc này mới gật đầu, thầm nhủ trong lòng:
“Tôi đã bảo là thiếu cái gì mà, thế này mới đúng vị chứ.”
Anh còn nhớ công ty thực phẩm Oasis này chính là công ty quảng bá thực phẩm tổng hợp, đứng sau là U Minh Cung trong Mười đại tông môn. Còn dược phẩm Vi Lam thì có chút khác biệt với dược nghiệp Tử Vân, là công ty chuyên chú hơn vào các loại thuốc dùng trong chiến đấu, cũng là nhà tài trợ của giải võ đạo lần này. Cùng lúc đó, Bạch Chân Chân ở bên cạnh nhìn Hoàng Cân Lực Sĩ nhận xét:
“Trường Tung Dương đúng là kém hơn trường Bạch Long mà, ông xem người ta thi cử với thi đấu đều có thể dùng Hoàng Cân Lực Sĩ, bên mình vậy mà còn phải để học sinh tự đấm nhau.”
Trương Vũ gật đầu nói:
“Mẫu Hoàng Cân Lực Sĩ này độ mô phỏng cao thật, nhìn qua cứ như người thật vậy.”
Bạch Chân Chân cũng là lần đầu tiên thấy Hoàng Cân Lực Sĩ ngoài đời thực, nghe vậy tán đồng:
“Sở thích của người giàu là thế đấy, cứ thích làm những thứ đáng giá thành ra bộ dạng không đáng giá. Ví dụ như làm quần áo hàng hiệu trông như túi rác, hoặc như thế này, làm Hoàng Cân Lực Sĩ trông giống hệt con người.”
Trương Vũ đột nhiên nảy ra một ý tưởng:
“Vậy bà bảo trường mình có thể thuê người về đóng giả Hoàng Cân Lực Sĩ không?”
Đúng lúc này, Lôi Quân đứng sau hai người, với tư cách giáo viên thực chiến võ đạo kiêm người tổ chức kỳ thi thực chiến trường Tung Dương, mặt thầy tối sầm lại nói:
“Người có thể đóng giả Hoàng Cân Lực Sĩ… tiền công liệu có rẻ không? Tiền thuê người các em tưởng đến lúc đó ai trả? Có phải muốn mỗi tháng nộp tiền để được tham gia thi tháng không?”
Nói đoạn, Lôi Quân hừ lạnh một tiếng, hất hàm về phía võ đài:
“Vòng một thi tính điểm sắp bắt đầu rồi, lo mà xem mà học đi, lát nữa lên đó đừng có làm mất mặt tôi.”
Lúc các thí sinh tập hợp vừa rồi, trường Bạch Long với tư cách ban tổ chức đã phát số báo danh và thẻ bài cho từng người, lát nữa sẽ theo số thứ tự lên đài đối chiến với Hoàng Cân Lực Sĩ. Dưới sự chú ý của mọi người, người dẫn chương trình bước lên võ đài, đứng cạnh Hoàng Cân Lực Sĩ.