Hống!
Trong một tiếng gầm giận dữ, cơ bắp toàn thân Lam Lĩnh đã trướng vọt một trận, cự lực khủng khiếp bộc phát ra từ cơ thể anh ta, cứng rắn chống đỡ lại áp lực của Câu Dịch Phù.
“Sức mạnh lớn lắm sao?”
Trương Vũ lại chậm rãi đi đến trước mặt Lam Lĩnh, nhìn đối phương đang khí huyết sôi trào, từng chút một giằng ra khỏi Câu Dịch Phù. Trương Vũ vẩy vẩy cuốn Lục thư có dấu ấn của Bộ Tuần Tra, cười nói:
“Bộ Tuần Tra làm việc, thần quyền đặc cách, ngươi muốn phản kháng? Muốn đối đầu với thần sao?”
Nhìn cuốn Lục thư của Bộ Tuần Tra, ánh mắt Lam Lĩnh đột nhiên đanh lại, trong mắt loé lên một tia không thể tin nổi:
“Tên nghèo kiết xác này gia nhập Bộ Tuần Tra rồi sao?”
Khoảnh khắc sau, anh ta nổ tung một tiếng phá vỡ Câu Dịch Phù trên người, nhưng không còn dễ dàng động thủ nữa, chỉ dùng ánh mắt dò xét nhìn về phía Trương Vũ, như muốn nhận thức lại đối phương. Thấy Lam Lĩnh không tiếp tục chiến đấu, Trương Vũ hướng về phía Bạch Chân Chân đằng xa cười đắc ý, thầm nhủ trong lòng:
“Lão tử hôm nay chắc chắn ngầu bá cháy bọ chét rồi.”
Bạch Chân Chân chằm chằm nhìn vào cuốn Lục thư trong tay Trương Vũ, thầm nghĩ:
“Vũ tử nhặt được cuốn Lục thư này ở đâu vậy? … Nhất định phải mượn về chơi thử mới được.”
Mà mọi người nhìn thấy Trương Vũ đột nhiên xuất hiện, dùng một chiêu Câu Dịch Phù đẩy lui Lam Lĩnh, đều lộ vẻ kinh ngạc. Hà Đại Hữu có chút nghi hoặc bất định nhìn cảnh này:
“Trương Vũ làm sao trà trộn vào được bộ môn chức nghiệp thần thánh?”
Triệu Thiên Hành trong lòng vừa căng thẳng vừa sợ hãi:
“Trương Vũ vậy mà đã mua Lục thư rồi sao? Chẳng lẽ hôm nay cậu ấy xin nghỉ là để đi thế chấp nội tạng?”
Nhưng ngay sau đó anh ta mạnh mẽ lắc đầu, cảm thấy hổ thẹn vì trọng điểm quan tâm của mình.
“Bây giờ là lúc nghĩ mấy chuyện đó sao? Trương Vũ và Bạch Chân Chân sao lại xung đột với học trưởng khối mười một rồi? Đây mới là chỗ không ổn nha.”
Dù nói thế, ánh mắt Triệu Thiên Hành nhìn về phía Trương Vũ vẫn hiện lên một tia ngưỡng mộ, trong lòng càng không nhịn được nảy sinh một ý nghĩ: Dáng vẻ trực tiếp đối đầu gay gắt với học trưởng khối mười một thế này… thực sự có chút đẹp trai. Tiền Thâm chằm chằm nhìn vào cuốn Lục thư trên tay Trương Vũ, trong lòng kinh hãi:
“Điểm thi Đạo thuật của Trương Vũ sắp tăng vọt rồi!”
Ngay khi Trương Vũ và Lam Lĩnh đang đối mắt nhìn nhau, không khí hiện trường ngày càng ngưng trọng, thì nhiệt độ trong cả sân luyện công đột nhiên bắt đầu hạ thấp xuống. Lam Lĩnh vừa mới vận động kịch liệt nên cơ thể vì chênh lệch nhiệt độ mà tỏa ra một làn hơi trắng. Anh ta nhìn Trương Vũ hừ lạnh một tiếng, sau đó chậm rãi lùi về phía sau, quay đầu nhìn về hướng cổng lớn.
“Hội trưởng.”
Mọi người lần lượt nhìn theo hướng anh ta nói. Cùng với một hồi tiếng bước chân, Chu Triệt Trần đạp lên lớp sương băng dưới chân chậm rãi đi tới. Phó chủ tịch Hội học sinh Chu Triệt Trần, người từng đại diện học sinh phát biểu khi khai giảng, và cũng là người mỗi tháng đều xuất hiện trên màn hình lớn và loa phát thanh vì đủ loại thành tích ưu tú. Có thể nói là học sinh trong đám học sinh, học trưởng trong đám học trưởng, lúc này vừa xuất hiện đã ép toàn trường im lặng như tờ.
Hà Đại Hữu là người đầu tiên phản ứng lại, cúi người chào Chu Triệt Trần: