Chào hỏi xong xuôi, Võ Thanh Thanh lại lấy điện thoại ra mở lên, quay màn hình về phía Trương Vũ và Bạch Chân Chân. Liền thấy trên màn hình vi quang lóe lên, hiện ra một thiếu niên vẽ theo phong cách hoạt hình, cô giới thiệu:
“Đây là Mặc Thiên Diệc của trường trung học Mang Sơn.”
Trương Vũ trong lòng giật mình, mẹ kiếp, người mẫu ảo 2D sao?
Thiếu niên gật đầu với Trương Vũ và Bạch Chân Chân, tự giới thiệu:
“Chào hai vị, tôi là Mặc Thiên Diệc. Môi trường xung quanh tôi đã kiểm tra qua rồi, chúng ta có thể yên tâm trò chuyện ở đây.”
Trương Vũ tò mò nhìn vào màn hình điện thoại, hỏi:
“Hiện tại cậu đang ở đâu vậy?”
Mặc Thiên Diệc khẽ mỉm cười đáp:
“Tôi hiện đang ở trong Linh giới, có điều Linh giới có kết nối với mạng internet nên tôi có thể liên lạc với các vị.”
Tiếp đó sắc mặt cậu ta đanh lại, nghiêm túc hỏi:
“Bạn học Trương Vũ, hiện tại tôi muốn hỏi bạn một chuyện, bạn có thực sự được Tinh Hỏa chân nhân thu nhận làm đệ tử không?”
Trương Vũ vừa định lên tiếng thì thấy Bạch Chân Chân đã nhanh chân bước ra một bước, chắn trước người anh mà nói:
“Cậu ấy không có. Tôi đã nói với cậu ấy về những cái hố khi làm đệ tử Kim Đan rồi, bảo cậu ấy từ chối Tinh Hỏa chân nhân đi.”
Trương Vũ ngạc nhiên nhìn Bạch Chân Chân, không biết tại sao cô lại nói vậy, nhưng vì tin tưởng Chân Chân, anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nghe cuộc đối thoại của hai bên. Nghe thấy những lời này của Bạch Chân Chân, Võ Thanh Thanh và Mặc Thiên Diệc trong màn hình điện thoại đều thoáng hiện vẻ thất vọng.
Võ Thanh Thanh càng không nhịn được mà nói:
“Sao cậu có thể bảo Trương Vũ từ chối cơ hội này chứ? Muốn thi đỗ vào top mười, Tinh Hỏa chân nhân tuyệt đối là một viện binh mạnh mẽ.”
Bạch Chân Chân hừ lạnh khinh miệt:
“Một lão già bị đại tông môn đá ra ngoài, tu vi đã bị chia mất một nửa, nếu lại ly hôn thêm lần nữa, bị con gái vơ vét thêm mớ tiền, nói không chừng sau này phải ra gầm cầu tìm lão mà bái sư ấy chứ, còn lại được bao nhiêu thứ cho chúng ta học hỏi? Gia nhập môn hạ lão làm trâu làm ngựa, khéo còn chẳng bằng tôi đi làm thuê hàng ngày.”
“Cậu…”
Mặc Thiên Diệc thở dài, thầm nghĩ sớm biết thế này thì đã không khuyên Bạch Chân Chân đi thử ở buổi triển lãm tranh, nếu không Trương Vũ nói không chừng đã thực sự trở thành đệ tử Kim Đan, cơ hội để đám người nghèo xuất hiện một học sinh thi đỗ vào top mười lại tăng thêm vài phần.
Bạch Chân Chân nói tiếp:
“Tôi hôm nay tìm các người nói chuyện, là muốn đưa người của mình tới làm quen với Trương Vũ. Cậu ấy tuy kém tôi một chút xíu thôi, nhưng cũng là thiên tài vượt trội hiếm có, hiện tại cũng đã bị Hội học sinh nhắm tới rồi.”
Hình ảnh của Mặc Thiên Diệc làm mới một hồi, đã thu xếp lại tâm trạng, mỉm cười nói:
“Tài năng của bạn học Trương Vũ tôi đã nghe danh từ lâu. Vừa khéo chuyến Pháp tái lần này có thể mở mang tầm mắt một chút.”
“Hết rồi à?”
Bạch Chân Chân khó chịu nói:
“Cho chút đầu tư bằng tiền tươi thóc thật đi chứ.”
Mặc Thiên Diệc bất lực đáp:
“Mọi người đều là người nghèo, tài nguyên có hạn, cậu cũng biết trọng tâm của chúng tôi luôn đặt trên người Đại ca, tiền trong tay có thể lấy ra thực sự không nhiều. Đây là một chút tâm ý cá nhân của tôi, hai vị đừng chê ít…”