Trong luyện công trường khổng lồ, đám học tử tham gia khảo thí đang xếp hàng đứng thẳng, ngẩng đầu nhìn về phía giám khảo phía trước. Vị tráng hán trung niên mặt đầy sẹo, thân hình tỏa ra sát khí nồng nặc này chính là lão sư môn Võ đạo của Trương Vũ – Lôi Quân.
Nếu nói trong năm môn học tiên đạo ở trung học, Đạo tâm, Pháp lực, Thể dục là để xây dựng nền móng, thì Võ đạo và Đạo thuật chủ yếu là phương pháp ứng dụng cụ thể của kỹ thuật tiên đạo. Về việc võ công và đạo thuật cái nào mạnh hơn, cái nào hữu dụng hơn… các tu tiên giả mỗi người đều có lý giải khác nhau. Trương Vũ còn nhớ vị lão sư Võ đạo Lôi Quân này trong tiết học đầu tiên từng đưa ra một quan điểm cực đoan.
“Võ công ở trên đời này có tác dụng lớn, đạo thuật vô dụng. Luyện một môn đạo thuật thì nghèo một môn, chính là càng luyện càng nghèo, cuối cùng tiền của các ngươi đều bị các công ty kiếm mất, đều trở thành quỷ nghèo. Mà võ công chi phí ít hơn, rẻ hơn, nhưng cũng rất dễ dùng, cho nên chỉ có luyện võ công giá rẻ mới có thể phát gia trí phú, càng luyện càng có tiền.”
Đó chính là võ đạo lý niệm của Lôi Quân. Và với tư cách là giám khảo ngày hôm nay, Lôi Quân cũng không mượn bất kỳ sức mạnh đạo thuật nào. Sắp xếp của ông cho kỳ thi tháng luôn là để những học sinh có thành tích thi tháng trước gần bằng nhau bốc thăm rồi thực chiến đối kháng một-chọi-một.
Hai bên đánh liên tiếp ba hiệp, mỗi hiệp thực chiến kéo dài 3 phút, trong vòng 3 phút nếu có người bị đánh ngã hoặc văng ra khỏi vạch thì hiệp đó kết thúc. Sau khi kết thúc cả ba hiệp, lão sư sẽ dựa trên biểu hiện của hai bên trong ba hiệp thực chiến này để chấm điểm.
Điều này thực chất rất giống với kỳ thi thực chiến võ đạo của đại khảo, chỉ có điều khi đại khảo học tử sẽ đối chiến với Hoàng Cân Lực Sĩ, chứ không để khảo sinh chiến đấu với nhau. Nhưng hiện tại dù sao cũng chỉ là thi tháng, không thể thực sự áp dụng tiêu chuẩn đại khảo, đặc biệt là việc không thuê Hoàng Cân Lực Sĩ cũng giúp nhà trường tiết kiệm được một khoản tiền.
Thế là sau khi Lôi Quân giảng xong quy tắc thi thực chiến võ đạo, màn hình lớn phía trên lóe lên một hồi, cùng với sự hiện diện của từng cái tên, việc bốc thăm bắt đầu. Sau khi bốc thăm kết thúc, kết quả cũng được gửi đến điện thoại của từng học tử, yêu cầu họ tự mình đi đến địa điểm chỉ định để bắt đầu khảo thí thực chiến.
Lúc này toàn bộ luyện công trường đã được người ta dùng vạch trắng chia ra thành từng ô vuông nhỏ rộng chừng mười mét vuông, mỗi ô vuông nhỏ tương đương với một lôi đài. Trương Vũ dựa theo kết quả bốc thăm, đi tới ô vuông số 12, liền thấy Hà Đại Hữu đã đợi sẵn ở đó. Thấy Hà Đại Hữu lễ phép mỉm cười gật đầu với mình, Trương Vũ cũng gật đầu đáp lễ.
“Cuối cùng cũng tới.”
Hà Đại Hữu kiềm chế cảm xúc hung bạo trong lòng, chậm rãi bước vào trong ô vuông. Để có thể giáo huấn Trương Vũ một cách danh chính ngôn thuận, Hà Đại Hữu đã hơi dùng một chút đặc quyền của con trai cổ đông, bốc thăm chọn Trương Vũ – người xếp hạng 10 thi tháng trước, làm đối thủ cho mình – người xếp hạng 3 thi tháng trước.