Mấy canh giờ sau, hai người chỉnh trang lại y phục, luận đạo trong cung điện.
Những ngày này, tu vi Khương Nguyệt Thiền cũng đề thăng không ít, cũng tích lũy nhiều vấn đề về công pháp thần thông, cùng việc tu hành.
Lục Trần lần lượt giải đáp giúp nàng……
Sau khi vừa bộc bạch lòng mình, bầu không khí giữa hai người càng thêm hòa hợp, những cảm ngộ giữa đôi bên không ngừng va chạm, khiến Lục Trần cũng thu hoạch được không ít.
Tiên linh thể của Khương Nguyệt Thiền cũng đã phục hồi gần hết, cộng thêm nàng còn là công chúa đế tộc, đối với cảm ngộ đại đạo cùng nhiều hiểu biết, cũng có những kiến giải khá độc đáo.
Ba ngày sau, Khương Nguyệt Thiền dư ý chưa hết kết thúc buổi luận đạo.
Hai người lại quấn quýt trong cung điện thêm hai ngày, rồi đến một khoảnh sơn cốc phong cảnh tươi đẹp bên ngoài Thánh Nữ Phong, ngắm cảnh thưởng trà.
Lục Trần cũng tận hưởng sự bình yên hiếm có này, không cần nghĩ đến việc tu luyện, những mối quan hệ lộn xộn kia, cùng bao nhiêu chuyện tương lai.
Khương Nguyệt Thiền cùng Lục Trần trò chuyện về quá khứ của mình, những cảm xúc ẩn giấu trong lòng nàng, những chuyện đó, dần dần bộc lộ trước mặt Lục Trần.
"Thánh nữ điện hạ, chúng ta gần như phải trở về rồi, gia chủ bên đó đã giục mấy lần rồi!"
Chẳng mấy chốc, Yến Nhi khoác váy dài màu nhạt đến bên cạnh Khương Nguyệt Thiền, nói với Khương Nguyệt Thiền.
"Nguyệt Thiền, nàng……sắp phải rời đi rồi sao?"
Nghe lời Yến Nhi, Lục Trần nhìn về phía Khương Nguyệt Thiền diễm lệ động lòng người bên cạnh.
"Vâng, Lục công tử, thiếp phải về Khương gia rồi!"
Khương Nguyệt Thiền khẽ gật đầu.
Nói xong, Khương Nguyệt Thiền hoàn toàn không để tâm Yến Nhi đang đứng bên cạnh, trực tiếp sà vào lòng Lục Trần, cảm nhận hơi ấm trên người Lục Trần.