Nhìn con thổ cẩu nhỏ dơ bẩn này, Hồn Vô Sinh cả người ngây dại, trong khoảnh khắc, cảm thấy đầu óc như đơ máy.
Hắn thực sự không ngờ, Lục Trần lại mang theo bên người nhục thân con thổ cẩu nhỏ kiểu này.
Không được, không được, ta chính là thiên kiêu chí tôn siêu cấp của Tà Hồn tộc chúng ta, nếu thật sự ký sinh trên thân con thổ cẩu này, cả đời thanh danh Hồn Vô Sinh ta coi như tiêu tan.
Xưa nay chưa từng có chuyện Tà Hồn tộc ký sinh trên thân chó.
Nếu ta thật sự ký sinh, sau này trở về Tà Hồn tộc, mẹ kiếp, ai nhìn thấy cũng có thể giẫm cho ta một cước, cả đời này đừng hòng ngẩng đầu lên nổi.
Không được, tuyệt đối không được, cho dù Hồn Vô Sinh ta có chết, cũng không thể nào ký sinh trên thân con thổ cẩu nhỏ này.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, trong đầu Hồn Vô Sinh lướt qua vô số ý niệm.
"Chủ nhân, còn nhục thân khác không?"
Nghĩ tới đây, Hồn Vô Sinh vội nói, ánh mắt tràn ngập vẻ mong đợi nhìn Lục Trần.
"Chẳng phải ngươi nói thiên phú không bằng chó cũng được sao? Con chó này không được à?"
Lục Trần liếc Hồn Vô Sinh một cái, nhạt giọng nói.
"Cái này... chủ nhân..."
Hồn Vô Sinh lộ vẻ khó xử, giọng điệu có phần do dự.
"Ngươi đừng coi thường con thổ cẩu nhỏ này, con thổ cẩu nhỏ này là ta phát hiện trong hang động sau khi tiêu diệt một đám yêu thú đỉnh cấp ở Thiên Dương Sơn Mạch, có lẽ có điểm thần diệu gì đó, nếu không, đám yêu thú kia vì sao lại bắt con thổ cẩu nhỏ này về hang động của mình..."
Lục Trần khẽ lắc đầu, nhạt giọng nói.
Hồn Vô Sinh lộ nụ cười khó coi hơn cả khóc, tiếp đó nói, "Chủ nhân, ngài nói có khả năng nào là, bọn chúng đơn thuần chỉ muốn ăn thịt chó thôi không..."
"Hừ, mẹ kiếp ngươi rốt cuộc có muốn hay không thì nói, cho ngươi nhục thân còn kén cá chọn canh, ký sinh, hay là chết? Đừng có lải nhải ở đây, ta bận lắm!"
Thấy Hồn Vô Sinh còn dám cãi lại, Lục Trần khẽ hừ một tiếng, trên mặt tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
"Ký, ký, con... ký... ký, con ký được chưa?"