Nghe lời Vương Đồng Trụ, đám đệ tử có mặt rùng mình một cái, thân thể khẽ run lên.
Tiếp đó, đám đệ tử vội vàng nằm phục bên Thánh Linh Trì, "ừng ực ừng ực" uống lấy uống để.
"Thánh tử điện hạ nói không sai, Thánh Linh Trì này chẳng có vấn đề gì..."
"Không hổ là linh dịch Thánh Linh Trì, quả nhiên mùi vị tươi ngon..."
"Hu hu hu, Thánh tử điện hạ đối với chúng ta thật quá tốt, nước Thánh Linh Trì quý giá ngon lành như vậy lại cho chúng ta uống..."
"Đây là thần dịch luyện thể ngon nhất ta từng uống hôm nay, thật quá tuyệt"
Mọi người vừa uống vừa lên tiếng, trên mặt còn mang vẻ được sủng ái tới sợ hãi.
Sau khi nhiều nước Thánh Linh Trì được bọn họ uống vào, từ từ cải tạo cơ thể, nâng cấp thân thể bọn họ.
Tuy phần lớn linh uẩn đã bị Lục Trần hấp thu, nhưng vẫn còn sót lại chút linh uẩn, đối với đám đệ tử Cự Tượng Thánh Tông này mà nói, cũng thuộc loại thứ vô cùng quý giá.
"Ơ? Thật sự ngon vậy sao, chẳng lẽ vừa rồi ta cảm giác sai!"
Nhìn đám đệ tử uống hào hứng như vậy, Vương Đồng Trụ nhất thời có phần sững người, có chút nghi ngờ cảm giác của mình vừa rồi.
Tiếp đó, Vương Đồng Trụ lại lần nữa hai tay vốc chút thánh linh dịch uống xuống.
Khoảnh khắc uống vào, bụng Vương Đồng Trụ lập tức cuộn trào, chỉ cảm thấy buồn nôn vô cùng.
Sắc mặt Vương Đồng Trụ hơi biến, vội vàng triển khai tốc độ cực nhanh, tới bên kia sơn cốc, nôn thốc nôn tháo ra...
"Tổ cha, đám ngu xuẩn các ngươi, thật sự tởm vãi, nhất định muốn hại lão tử..."
Vương Đồng Trụ vừa nôn vừa gào lên trong lòng.
Hoàn toàn quên mất, chính hắn nói không vấn đề gì, ép các sư đệ đồng môn cùng uống...
......
"Ơ? Đám đệ tử Cự Tượng Thánh Tông này có vấn đề gì hay sao, vừa rồi còn uống vui vẻ như thế, sao chớp mắt đã tự gây nôn cho mình..."
Ở nơi cao không xa tít sơn mạch, Lục Trần đã kích hoạt Đế Lạc Trùng Đồng, nhìn đám đệ tử đang gây nôn bên Thánh Linh Trì ở xa, mặt đầy nghi hoặc.