Nghĩ tới đây, trong lòng Triệu Xuyên vừa sợ hãi vừa mong đợi.
Sợ hãi là, việc này một khi làm, bản thân sẽ từ bạn hóa thù với sứ giả Hắc Phong.
Mong đợi là bản thân thực sự có khả năng dựa vào chuyện này mà nhất cử trở thành Minh Tướng của Minh Phủ.
Lục Trần nhìn Triệu Xuyên trước mặt, thản nhiên nói, “Đương nhiên là thật, ngươi có gì đáng để ta lừa gạt chứ!”
Khóe miệng Triệu Xuyên khẽ giật giật, quả đúng là vậy……
Ngay sau đó, Triệu Xuyên không hề do dự đồng ý với Lục Trần, vừa có thể giữ được mạng sống, lại vừa có cơ hội thăng chức Minh Tướng, việc gì mà không làm.
Lục Trần bình thản nói, “Chỉ là, để đề phòng ngươi không nghe lời làm việc đàng hoàng, ta cần để lại chút gì đó trên người ngươi!”
Nói xong, tay phải Lục Trần chạm vào trán Triệu Xuyên, một luồng ánh sáng huyền diệu từ đầu ngón tay Lục Trần chảy vào thức hải Triệu Xuyên.
“Ào ào ào!!!”
Theo một tràng âm thanh linh lực cuồn cuộn đáng sợ vang lên, trong thức hải Triệu Xuyên xuất hiện một luồng thần quang sắc vàng.