Lục Trần nhớ rằng, ở Thiên Dương Sơn Mạch tại Đông Vực, có một Thánh Linh Trì, có thể giúp tu sĩ mau chóng ngưng tụ thánh nhân chi khu.
Ban đầu, Lục Trần cứ nghĩ bản thân còn cần nhiều thời gian mới đạt tới đỉnh phong Đạo Cung Cảnh, nên chưa đi thăm dò tình hình Thánh Linh Trì ấy.
Trong nguyên tác, vì lúc đó nam chính đã sớm đột phá cảnh giới Thánh giả rồi, nên không có nhiều miêu tả liên quan tới Thánh Linh Trì.
“Giờ nhìn lại, phải cho người đi thăm dò tình hình Thánh Linh Trì đó rồi!”
Trong lòng Lục Trần lập tức có quyết định, định để Ám Ảnh Vệ đi thăm dò, chuẩn bị cho việc mau chóng ngưng tụ thánh nhân chi khu của bản thân.
Tiếp đó, Lục Trần lấy ra một lá truyền tín linh phù, truyền một mệnh lệnh cho Từ Phúc, để hắn thực hiện mệnh lệnh của mình.
“Nếu đã tỉnh rồi, thì dậy đi!”
Lục Trần truyền tin xong đang định rời đi, đột nhiên phát hiện điều gì đó, liền chậm rãi cất lời.
“Không, thiếp chưa tỉnh, thiếp chưa tỉnh đâu, chàng mau rời đi đi!”
Diệp Linh Hi trên giường vội vàng lấy chăn trùm kín đầu mình, giọng nói nhẹ nhàng.
Khóe miệng Lục Trần khẽ giật giật, vội vàng tới bên giường, lật tấm chăn mỏng ấy ra, véo véo gương mặt tái nhợt của Diệp Linh Hi.
Diệp Linh Hi nhắm chặt mắt, hàng mi khẽ run rẩy, dường như vô cùng sợ hãi.
“Xin chàng, thân thể thiếp không chịu nổi nữa rồi”
Một lúc lâu sau, Diệp Linh Hi biết mình đã bị phát hiện, đành mở mắt ra, ngấn lệ trong mắt, nhìn Lục Trần trước mặt với vẻ đáng thương.
Lục Trần lên tiếng, “Ai bảo lại phải tu luyện, ta tới trị liệu cho nàng một chút!”
“Ồ!”
Diệp Linh Hi nhận ra mình đã hiểu lầm Lục Trần, sắc mặt ửng hồng, vội vàng khẽ đáp một tiếng.