Khi đám người Minh Tuệ hớt hải chạy xuống chân núi, Lôi Đầu Thủ Mạo Đế Cốt dĩ nhiên đã đợi sẵn ở đó. Vị Đầu Thủ của Đại Dương Sơn này trông như một tảng thiên thạch vừa bị sấm sét giáng trúng, ngoan cố cắm rễ trước cửa miếu, ánh mắt lạnh lẽo đến mức tưởng chừng có thể đóng băng cả ngôi miếu trước mặt.
Minh Tuệ tất tưởi chạy xuống, trong lòng không khỏi có phần chột dạ. Bước đến gần, chắp tay thưa:
“Đại nhân……”
“Ầm ầm!”
Bầu trời như nổ tung một tiếng sấm rền. Vị Đầu Thủ này đột ngột túm chặt lấy cổ áo hắn, nhấc bổng cả người hắn lên. Trong mắt ngập tràn sự lạnh lẽo và khó tin, giọng điệu sắc như dao:
“Tiểu tử… Ngươi nói cho ta biết… Cẩn Liên… Rốt cuộc còn sống hay không!”
Minh Tuệ đối diện với đôi mắt rực lửa phẫn nộ của y, trong lòng giật thót một cái, biết ngay tình thế e là cực kỳ bất lợi rồi.
Rõ ràng, năm xưa trên núi vị Lôi Đầu Thủ này buông lời căm phẫn, thề thốt báo thù rửa hận có sức nặng đến nhường nào, thì nay sự phẫn nộ trong lòng y lại càng sâu sắc bấy nhiêu ———— Suốt những năm qua, vì để che chở cho Liên Hoa Tự, Lôi Đầu Thủ y đã gạt bỏ thể diện, đứng ra lo liệu xoay xở. Mắt thấy rạn nứt tưởng chừng đã được hàn gắn, nào ngờ lại nhận về một kết cục như kẻ phản bội thế này!
Vị Đầu Thủ này như vừa phải chịu một nỗi nhục nhã ê chề. Bàn tay túm lấy cổ áo hắn khẽ run rẩy. Minh Tuệ tự biết đại họa sắp giáng xuống đầu, khóc lóc than vãn:
“Đại nhân sao lại nói vậy! Sư tôn người… Đã không còn trên đời từ lâu rồi!”
Lôi Đầu Thủ mặt mày xám xịt, hiển nhiên chẳng còn mảy may tin tưởng hắn nữa. Nhưng y cũng thừa biết có hỏi thêm cũng chẳng moi móc được sự thật nào. Liền ném văng hắn xuống đất, chắp tay sau lưng đứng đó, lạnh lùng quát:
“Mở Thiện Lạc Thích Thổ ra, ta muốn gặp Cẩn Liên.”
Lôi Đầu Thủ thân là Đầu Thủ, là đại diện của Pháp Tướng chốn nhân gian, vốn dĩ không nên buông những lời lẽ này. Nhưng y dĩ nhiên đã quá sức chịu đựng sự dối trá của kẻ trước mặt, cuối cùng cũng phải thốt ra những lời quở trách này!
Minh Tuệ nghe xong, đầu óc ong lên một tiếng, ngây ngốc nhìn y, lẩm bẩm:
“Đầu Thủ cũng đến để thăm dò sao?’
Lôi Đầu Thủ đăm đăm nhìn hắn, bất chợt cau mày, lạnh lùng gằn giọng:
“Thiện Lạc Đạo các ngươi thì có cái thá gì mà phải thăm dò!”
Minh Tuệ bật cười khẩy:
“Chư vị Pháp Tướng bức bách 【Hữu Quảng Thích Thổ Luân】 hiện thế, cốt là để thăm dò trạng thái hiện thời của Pháp Tướng nhà ta. Thật khiến chư vị đại nhân phải thất vọng rồi, chẳng có hào quang rợp trời, Thích Thổ cũng chẳng hề rơi lệ… Chỉ ngần ấy thôi là đã đủ chứng minh rồi, cớ gì còn phải đến mức mời Đầu Thủ ra mặt thăm dò cơ chứ!”
Lôi Đầu Thủ nhất thời chưa load kịp, nhưng trong bụng cũng đã lờ mờ vỡ lẽ. Thừa hiểu trong chuyện này ắt có uẩn khúc mà mình chưa thấu tỏ. Trong đầu lóe lên khuôn mặt cố tình làm ra vẻ khó xử của Duyên Thiện, y nhướng mày hỏi vặn lại:
“Ồ? Xem ra nay ta ngay cả Thích Thổ cũng không được phép vào nữa rồi. Vậy ngươi… Thiện Lạc Đạo hiện tại đang định đóng cửa Thích Thổ sao.”
Lời này lại nắm thóp được Minh Tuệ. Hắn vốn chẳng hề sợ Lôi Đầu Thủ so đo tính toán ———— Chỉ cần làm lớn chuyện, đằng nào hắn cũng có cái lý của mình. Nào ngờ vị Đầu Thủ này lại không thèm tin hắn nữa, đầu óc bỗng chốc tỉnh táo hẳn ra, chỉ xoáy thẳng vào vấn đề cốt lõi.
Minh Tuệ đáp lời:
“Chuyện này chẳng phiền Đầu Thủ phải bận tâm dạy bảo.”
Lôi Đầu Thủ cười gằn:
“Nói vậy là… định ngoan ngoãn quy thuận Minh Dương rồi chứ gì.”
Lời này vừa thốt ra, Minh Tuệ nhất thời cứng họng không biết đáp trả ra sao. Địa vị của Lôi Đầu Thủ vốn dĩ phi phàm, một khi tự mình thốt ra lời hứa hẹn nào đó, nhân quả kết lại tuyệt đối không phải chuyện đùa!
Hắn cứng họng, nhưng cũng coi như đã ngầm thừa nhận. Lôi Đầu Thủ cười khẩy ba tiếng, quát:
“Duyên Thiện lòng mang rắp tâm, ngươi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao… Ta đúng là mù mắt… Cư nhiên lại đi tin tưởng cái hạng ăn cây táo rào cây sung như ngươi!”
Minh Tuệ thở dài não nuột:
“Mời Đầu Thủ quay về….”
“Mời quay về?”Đọc truyện chữ hay mỗi ngày tại website webtruyenchu.com
Trong tiếng cười của Lôi Đầu Thủ dĩ nhiên đã nhuốm màu phẫn nộ, giọng điệu trầm xuống:
“Ngươi tưởng… Ngươi bám gót được Kỳ Lân, là bọn ta hết cách trừng trị ngươi rồi sao… Khá lắm… Khá lắm…”
Đôi mắt ngập tràn sấm sét của y ngước lên, chợt nhìn thấy Minh Táng nãy giờ vẫn đứng lặng im không một tiếng động bên cạnh. Sự xuất hiện của vị đại đệ tử này không những không khiến y e dè, mà ngược lại càng thổi bùng thêm ngọn lửa phẫn nộ ngút trời.
Minh Tuệ đành cắn răng đối mặt với y, trong lòng nơm nớp lo sợ. Nào ngờ bàn tay đang giơ lên của Lôi Đầu Thủ bỗng khựng lại. Dường như nhận ra điều gì đó, y đột ngột quay phắt đầu lại.
Minh Tuệ cũng mở choàng hai mắt.
Chẳng biết từ bao giờ, trước cửa miếu dĩ nhiên đã có một nam tử mặc áo mực đứng đó. Bên cạnh là một tên hòa thượng khúm núm cúi người, khuôn mặt đoan chính, toát lên vẻ đôn hậu thật thà. Chính là sư huynh Minh Mạnh!
Và người đến, không ai khác chính là Ngụy Vương Lý Chu Nguy!
‘Tuyệt vời quá…..’
Minh Tuệ mừng rỡ như điên, vội vã cúi gằm mặt xuống. Hắn đương nhiên vẫn nhớ chuyện phái sư huynh mình lên phương Bắc. Nhưng nằm mơ cũng không thể ngờ, vị Ngụy Vương này giữa lúc phương Bắc đang rối ren tranh đoạt, lại có thể theo chân sư huynh hắn xuống Nam!
Nhưng hắn không thể ngờ đại sư huynh bên cạnh còn mặt dày vô sỉ hơn cả mình. Gã dĩ nhiên đã nhanh chân bước tới trước hắn một bước, quỳ một chân hành lễ, cung kính thưa:
“Bái kiến Đại Vương!””
Bốn chữ này tựa như một cái tát vang dội, giáng thẳng vào mặt Lôi Đầu Thủ. Nhưng y chẳng còn tâm trí đâu mà trút giận nữa. Đôi mắt hằn in sấm sét của y liếc sang, chạm ngay vào người trước mắt.
‘Lý Ngụy………’
Lôi Đầu Thủ tuyệt đối không thể ngờ hắn lại xuất hiện ở đây!
‘Phương Bắc vừa mới định hình, Từ Bi Đạo đang hừng hực khí thế. Bọn Long Kháng Hào, Cố Du vẫn chưa được an ủi dỗ dành, cũng có thể coi là thù trong giặc ngoài. Hắn sao có thể vứt bỏ tất thảy, lặn lội xuống tận phương Nam cơ chứ!!’
Lôi Đầu Thủ không phải chưa từng lường trước sự nguy hiểm. Nhưng theo góc nhìn ban đầu của y, nếu có xảy ra chuyện gì, cùng lắm thì chui tọt vào trong Liên Hoa Tự trốn là xong… Nhưng giờ đây… Minh Tuệ trước mắt là bạn hay thù, vẫn còn chưa rõ ngọn ngành!
Vị Ngụy Vương này vừa mới chém chết Thiên Lang Trất ở phương Bắc, làm náo động đến mức kinh thiên động địa. Giờ phút này có thể nói là kẻ mà toàn bộ Thích Đạo phương Bắc kiêng dè nhất. Đối mặt với vị Ngụy Vương này, ngay cả y cũng phải dè chừng lùi lại một bước. Một tay đặt lên thanh chùy dài dắt bên hông.
Lý Chu Nguy cũng đang đánh giá y từ đầu đến chân.
Vị Lôi Đầu Thủ này quả thực chẳng có chút gì giống Thích Tu. Ngũ quan ngay ngắn, chính khí lẫm liệt. Quanh người lại vờn quanh những tia sấm chớp chói lóa. Thay vì gọi là hòa thượng, nói là một võ phu thì đúng hơn!