Nhân Thế Già nghe xong, tuy vẫn mơ hồ chẳng hiểu mô tê gì, nhưng cũng mừng rỡ trước, vội vàng bái lạy, nói:
“Đại nhân! Đa tạ đại nhân!”
Đãng Giang cười ha hả, quay người chống nạnh, nói:
“Có biết công lao ở đâu không?”
Nhân Thế Già vội khom người xuống, hơi chột dạ quay đầu nhìn, vừa vặn thấy hòa thượng gầy gò Minh Huệ đang nhìn hắn. Đọc được khẩu hình của y, hắn lập tức ngẩng phắt lên, kinh hãi thốt:
“Ngụy Vương!”
Lần này hắn thực sự bị dọa cho hét toáng lên — Đại Dục Đạo hiện tại đang trong tình cảnh gì chứ? Tước Lý Ngư dĩ nhiên đã nắm giữ đại quyền, ba tên Thích tử dưới trướng đều là Ma Ha tiền đồ vô lượng, huống hồ còn có Khổng Tước cao cao tại thượng!
Đại Dục Đạo lúc này, có thể coi là kình địch của Đại Mộ Pháp Giới. Có Khổng Tước ở bên cạnh giám sát, Nhân Thế Già hắn vốn là thuộc hạ của Tha Tướng, sao dám lén lút thông đồng với ngoại địch? Chỉ e hơi động đậy tay chân, lập tức đã nằm gọn trong dạ dày của Khổng Tước rồi!
‘Ngài ấy nhịn đói đã nhiều năm, cái dạ dày này đang thèm tìm chút gì để lấp đầy đây!’
Trong nháy mắt, ý nghĩ đó đã dọa hắn chết khiếp. Hai chữ thốt ra khỏi miệng, hắn liền chết trân tại chỗ.
“Chính xác!”
Đãng Giang lại mang ánh mắt sáng rực, nói:
“Ngươi dĩ nhiên đã ở trong Đại Dục Đạo, chính là lúc cần dùng đến ngươi. Ngươi chắc chắn tinh thông các loại bố cục, đối với Ngụy Vương sẽ vô cùng hữu dụng!”
Nhân Thế Già mếu máo quỳ sụp xuống, ngập ngừng đầy tuyệt vọng, bất an nói:
“Cư nhiên không biết đại nhân…. cũng có bố cục Minh Dương!”
Đãng Giang làm sao không nhìn ra sự bất an của hắn, liền cười khẩy một tiếng, nói:
“Vị đại nhân đứng sau Ngụy Vương, chính là chí giao hảo hữu của chủ nhân Huyền Thiên chúng ta, là một vị Phủ quân cao cao tại thượng không ai sánh bằng! Ta có một hảo hữu, đang làm Tiên Quan dưới trướng vị đại nhân này! Nếu có thể hỏi được chút lợi lộc, ngươi và ta hưởng mười đời cũng không hết!”
Lời này vừa thốt ra, cả bốn phía đều chìm vào im lặng. Mọi người trao đổi ánh mắt, thần sắc mỗi người một vẻ. Yết Đế áo bào đen nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, lúc này rốt cuộc cũng mở lời, mang theo chút kích động, nói:
“Tiên Quan? Là cùng với vị Thuần Dương đại nhân kia…”
Đãng Giang lập tức nhướng mày, mượn uy thế này cười nói:
“Chính là làm quan cùng phủ!”
Sáu chữ này buông xuống, vị lão hòa thượng nãy giờ vẫn rủ mắt không nói một lời cũng không ngồi yên được nữa. Lão từ lâu đã nghe Nê Ngẫu Sư nhắc đến ‘vị đại nhân đó’, thấp thoáng có chút lĩnh ngộ, chỉ là không biết là ai mà thôi. Lão ngầm ghi nhớ, hạ giọng nói:
“Tiểu tu nhất định sẽ dốc hết sức lực, thề chết báo đáp!”
Cả đám ồn ào bày tỏ lòng trung thành. Thực chất cũng chỉ có một mình Tịnh Hải đang nói lời thật lòng, còn lại toàn là a dua nịnh hót. Đãng Giang cũng chẳng để tâm, ngẩng đầu nói:
“Đối ngoại, có chuyện của Minh Dương, đối nội… đương nhiên là Không Vô Đạo!”
Ánh mắt y lạnh lẽo, nói:
“Chính là thời cơ tốt để trừ khử Già Lư, đoạt lấy một đạo!”
Đây chắc chắn lại là một quả tảng đá nặng trịch, đập vào tâm hồ mọi người khiến sóng gió cuồn cuộn. Nơi đáy mắt Minh Huệ càng hiện lên vẻ vui mừng. Đãng Giang thì mỉm cười:
“Vào đi!”
Lúc này mới nghe tiếng động từ cửa hông, một người bước tới. Hắn mặc y phục màu đỏ, vẽ vằn hổ vàng, không dám ngẩng đầu, quỳ rạp xuống, lí nhí:
“Bái kiến chư vị đại nhân.”
Ngũ Mục bên cạnh lộ vẻ quái dị, còn Đãng Giang thì điềm đạm nói:
“Đây là Liên Mẫn Xích La của Không Vô Đạo, được Ngũ Mục tiến cử, dĩ nhiên đã nhập vào Huyền Thiên ta. Hiện nay Không Vô Đạo… là nơi hắn rành rẽ nhất.”
Xích La lúc trước đã bái kiến sơn môn, tự cho mình đã lọt vào cánh cửa vô thượng, có thể nói là đắc ý vô hạn. Đột nhiên nghe thấy lời này, giống như bị sét đánh ngang tai, bỗng ngẩng phắt đầu lên, quả nhiên nhìn thấy Ngũ Mục khoác da dê, ra dáng con người đứng một bên, trong lòng thoáng chốc trăm mối ngổn ngang.
Kể ra thì lai lịch cũng xa xôi, Xích La hắn và Ngũ Mục đã đấu đá nhau trong Không Vô Đạo suốt mấy trăm năm. Tuy tư lịch không bằng lão già này, nhưng được cái tu vi tinh tiến cực nhanh. Mượn ván cờ Minh Dương, rốt cuộc cũng hất cẳng được lão già này vào Đại Dương Sơn. Hắn hớn hở trở về, cứ ngỡ sẽ đoạt được một vị trí Ma Ha.
Nào ngờ Già Lư dĩ nhiên đã sớm định sẵn người, chính là 【Hư Vọng】 được lão ta hết mực cưng chiều. Ngay cả Pháp thân hắn cũng phải tự mình sửa chữa, khổ sở chịu đựng ngần ấy năm, 【Hư Vọng】 thừa thế vươn lên, còn hắn thì ngày càng lụi bại.
Mãi đến lúc này, hắn mới thấy hối hận:
‘Cấp trên ưng ý ai… thì là người đó, càng đừng nói đến việc người đó từng lập công lớn nhường ấy. Lão cáo già kia năm xưa trốn biệt trong chùa, chẳng chịu bôn ba gì, dĩ nhiên đã sớm nhìn thấu… nhưng cuối cùng vẫn bị đẩy xuống phương nam, ai biết được kẻ tiếp theo sẽ là ai?’
Từ đó đâm ra co vòi, trong lòng chất chứa nỗi uất ức bất đắc chí, bèn chuyển sang rúc trong miếu tu hành. Hư Vọng vượt mặt hắn trở thành Ma Ha, lại nâng đỡ người khác lên, nhiều lần tới cửa khiêu khích. Bất tri bất giác, hắn dĩ nhiên đã trở thành một Ngũ Mục thứ hai.
Xích La trong lòng quả là có khổ mà không nói được. Ngoảnh đi ngoảnh lại lại nghe đồn Ngũ Mục bám được cành cao trong ngục Đại Dương Sơn, khiến hắn sợ hãi bất an, chỉ lo bị báo thù. Nay quay đầu nhìn lại, coi như dĩ nhiên đã hiểu rõ hoàn toàn:
‘Được lắm cái lão cáo già nhà ngươi! Hóa ra là có Huyền Thiên chống lưng… Ta đã bảo cái tư lịch hạ lưu, dã tâm rúc xó nhà của ngươi, cư nhiên lại được người ta để mắt tới, thăng tiến lên Kim Địa làm Ma Ha!’
Chửi thì chửi vậy, nhưng hắn đã nếm đủ mọi đắng cay. Vừa nghe nói là do đối phương tiến cử mình tới, lập tức rơm rớm nước mắt, dập đầu bình bịch. Trái lại, Ngũ Mục nhìn thấy cảnh này trong lòng lại dâng lên một trận khó chịu, thầm tính toán:
‘Khá lắm, xem ra… ta chịu khổ trong vạc dầu, hắn ở bên ngoài cũng chẳng khấm khá hơn là bao!’
Xích La diễn tuồng khóc lóc cực kỳ đúng lúc, chỉ nghẹn ngào nói:
“Thuộc hạ nguyện thề chết cống hiến!”
Đãng Giang cười nói:
“Cũng không cần ngươi phải chết, chỉ cần phối hợp cho tốt, đợi đại sự thành công, nắm được Không Vô, thiếu gì một vị trí Ma Ha cho ngươi!”
Nói rồi y cố ý nghiêng người, nhìn sang Ngũ Mục bên cạnh. Tên Ma Ha khoác da dê này lập tức hiểu ý, tiến lên đỡ hắn dậy. Xích La lập tức rút giấy lụa ra, viết rành rọt từng bề sắp xếp của Không Vô Đạo, ngay cả tục danh cũng rõ ràng mồn một. Dâng lên phía trên, hắn mới nói: