Tiên đình ngọc thụ, tuyết trắng xóa.
Cây cầu vàng hình tựa giao long vắt ngang mặt hồ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Nam tử mặc áo bào màu vàng đỏ sải bước tiến lên, đưa mắt nhìn quanh đất trời, trong lòng khẽ rung động.
Lâm Hành Giang lặng lẽ đứng nhìn.
‘Đây là phương trời nào…………’
Lâm Hành Giang nào phải hạng người nông cạn. Từng là Đạo Tử cuối cùng của Uyển Lăng Thiên, dẫu cho Động Thiên lúc bấy giờ chỉ còn lớp vỏ bọc bề ngoài, chẳng còn cái vẻ hưng thịnh năm xưa, thì đó vẫn là một đạo thống bậc nhất.
Nhưng Động Thiên trước mắt vẫn vượt quá sức tưởng tượng của y. Không chỉ bởi những kiến trúc tráng lệ hay thần quang vô bờ bến, mà còn là một nỗi hoài nghi khiến tâm trí y lay động:
‘Không có lấy một nơi cho phàm nhân cư trú… Không có lấy một động phủ cho Thần Thông tu hành… Là bị giấu đi nơi ta không thấy, hay là… căn bản không hề tồn tại……!’
Nói không ngoa, mỗi tiên các Lâm Hành Giang nhìn thấy, mỗi Tiên Quan y gặp trên đường, thoạt nhìn bình thường, nhưng thảy đều toát ra một luồng tiên khí siêu phàm thoát tục, đến mức khiến y phải bối rối:
‘Thần… lại chẳng giống thần, mà càng không đủ để thành Chân Quân. Lại cứ thế từng người đều thu liễm uy thế. Chẳng lẽ khắp bầu trời này toàn là Thần Đan và Dư Nhuận sao?’
Ẩn dưới sự bối rối này, là nỗi kinh hoàng còn sâu sắc hơn đang chôn giấu trong lòng y:
‘Không một dấu hiệu báo trước, mạc danh kỳ diệu… ta đột ngột xuất hiện ở nơi này. Kẻ nào có thể vượt qua Trừ Nghi Thiên này, vượt qua sự thăm dò của Huyền Hương Trì, dễ dàng lôi ta ra khỏi Động Thiên như vậy!’
Mọi hoài nghi trong lòng y rốt cuộc cũng bị đè nén xuống, chỉ còn lại một nỗi kinh hãi âm thầm:
‘Có thủ đoạn của Tiên Quân…’
Nhưng ngay lúc này, Đạo Nhân đứng trước mặt y dừng bước, dẫn y đến trước đài cao ở cuối cây cầu dài, bấy giờ mới phất phất ống tay áo, tiện miệng nói:
“Vào đi.”
Lâm Hành Giang lúc này chẳng mảy may do dự, đáp lễ Đạo Nhân bên cạnh, thản nhiên sải bước tiến lên. Bước qua những bậc thềm huyền thạch tựa băng tựa ngọc, y bay vọt lên. Đập vào mắt là một đại điện rộng lớn, ở vị trí chủ tọa có một người đang đứng.
Người này phong tư hiên ngang, giữa trán mang vẻ lạnh lẽo, tựa như tiên nhân siêu phàm thoát tục, lại có sự tiêu sái của kẻ cầm kiếm mang sát khí. Cúi đầu đọc cuộn sách, nhưng lại khiến toàn bộ hào quang của đại điện tập trung vào hắn.
Dẫu Lâm Hành Giang đã quen nhìn những nhân vật lớn, nhưng khi vừa chạm mặt người này, cũng không nhịn được mà thầm thốt lên kinh ngạc:
‘Thật là một nhân vật xuất chúng!’
Nhưng Uyển Lăng Thiên đã bị diệt vong, bản thân Lâm Hành Giang là người kế thừa đạo thống cuối cùng. Càng gặp nhân vật lợi hại, y càng không chịu cúi mình uốn gối, làm nhục thể diện của Đâu Huyền. Y không kiêu ngạo cũng không tự ti hành lễ, nói:
“Đâu Huyền Đại Đạo Thiên Diễn Đạo Quỹ Đan Lạc Nam Hương Chi Đạo, hạ tu đạo thống Uyển Lăng Lâm Hành Giang, bái kiến đại nhân.”
“Hóa ra là đồng đạo của Đâu Huyền.”
Nghe lời này, người phía trên ngẩng đầu lên, lộ ra chút ý cười, bước từ vị trí chủ tọa xuống, nói:
“Bổn tôn Thái Âm Tố Minh Tiên Tướng, Chân Cáo, phụng mệnh trấn thủ một phủ.”
Cảnh đổi sao dời, cục diện nay đã khác xưa rất nhiều. Dẫu cho đối phương từng là một Đạo Tử, một Đại Chân Nhân Thiếu Âm, Lục Giang Tiên cũng chẳng cần phải buông lời dọa nạt, mà dĩ nhiên nắm mười phần chắc chắn, tuyệt nhiên không có nửa điểm ý định hiện ra chân thân.
Hắn chung quy không phải là Huyền Am.
Còn Lâm Hành Giang lại khẽ thu liễm nét mặt.
Y vốn tưởng rằng Đạo Nhân kia đưa mình đến đây, chắc chắn là để gặp chủ nhân của nơi này, không ngờ người trước mắt lại phi phàm đến vậy, uy thế tuy không bằng Đạo Nhân, nhưng sự huyền diệu lại hơn một bậc, vậy mà chỉ là một Tiên Tướng!
Lâm Hành Giang chưa kịp cất lời, vị Tiên Tướng kia đã ngẩng đầu lên, nói:
“Ta nghe Thuần Dương đạo hữu nói… ở Trừ Nghi có gặp một vãn bối, quả nhiên là đến nơi này rồi, không cần khách sáo.”
Lâm Hành Giang nghe lời này, hiểu rằng Thuần Dương đạo hữu trong miệng đối phương chính là vị Đạo Nhân kia, ngẩng đầu, nghiêm mặt nói: