Ngay khoảnh khắc này, người cảm thấy chấn động không chỉ có Tham Lộc Phức, mà cả các vị đại chân nhân xung quanh, thậm chí là những vị chân nhân đang đứng quan chiến phía chân trời, trong lòng cũng không tự chủ được dâng lên một nỗi kiêng dè.
‘Thế này cũng quá bá đạo rồi…’
Lý gia từng chứng kiến uy lực của Thái Dương. Lý Khuyết Uyển tay cầm Thái Dương Diễn Quang Bảo Đại, nhân cơ hội đả thương Thượng Quan Di, khiến thần thông của y bị tổn hại một dạo… Nhưng đó chỉ là bất tiện khi thi triển, ít ra y vẫn cảm nhận rõ ràng được vấn đề nằm ở đâu, tại sao lại xảy ra vấn đề.
Ngọn Thần Tàng Sơn này dễ dàng bắt người về từ khoảng cách hàng trăm dặm đã đành, đằng này chỉ một luồng ánh sáng chụp xuống đỉnh đầu, một đạo thần thông cứ thế không cánh mà bay. Đường đường là đại yêu ngũ pháp trọn vẹn Tham Lộc Phức, đến cả gốc rác của mình cũng chẳng tìm thấy đâu!
Nhưng sự kinh ngạc chỉ là nhất thời. Cơ hội quý giá bực này, bốn người há có thể bỏ lỡ?
Trong chớp mắt, ánh sáng Hợp Thủy đặc kịt lấp đầy đất trời, hóa thành một đại dương mênh mông vô bờ bến. Tham Lộc Phức không còn 『Tẩy Kiếp Lộ』 kề cận, rốt cuộc cũng chìm nghỉm trong đại dương này.
Lão yêu này ngẩng đầu lên, cư nhiên không thấy Phù Huyễn đâu. Bèn biết món bảo vật đó quả thực quá ghê gớm, vị Thái Âm chân nhân này muốn trấn áp thần thông, đã không thể đích thân ra tay nữa.
Nhưng trên mặt y không có lấy nửa nụ cười — Không có 『Tẩy Kiếp Lộ』, y chẳng thể nào chọc thủng vòng vây của ba vị đại chân nhân, thoát ra khỏi biển Hợp Thủy này, đến cả mặt vị Thái Âm đại chân nhân kia y cũng chẳng thấy nổi!
Thế thì càng không có khả năng lấy lại 『Tẩy Kiếp Lộ』…
‘Tử kiếp… Quả nhiên là tử kiếp. 『Tẩy Kiếp Lộ』 có thể vượt qua ba kiếp thiên, địa, nhân, rửa sạch ba tà phong, thủy, hỏa, nhưng lại không thể rửa được Âm Dương. Hôm nay, ta phải bỏ mạng tại đây rồi!’
Trong lòng y rốt cuộc cũng nảy sinh chút tuyệt vọng, nhưng vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
‘Cho dù… cho dù không có 『Tẩy Kiếp Lộ』, ta vẫn còn 『Vãng Sinh Tuyền』. Hợp Thủy không chế ngự được, Ly Hỏa không thiêu đốt được, vẫn có thể cầm cự… cầm cự đến khoảnh khắc có biến chuyển… Vẫn còn vài át chủ bài… Bọn chúng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn ta vẫn lạc được………’
Thanh trường kích sáng loáng xé toạc màn đêm bay ra, đánh bật đầu y lên cao. Trong đôi mắt giao long đỏ ngầu như máu ngập tràn sự độc ác tàn nhẫn:
‘Chỉ cần giữ lại được chút xíu tính mạng… dù chỉ một chút thôi… ta cũng phải khiến các ngươi……!’
‘Vĩnh viễn không có ngày yên ổn!’
“Rào rào…”
Ánh sáng rực rỡ phía xa phóng thẳng lên bầu trời. Mưa móc cuộn trào giữa không trung. Trên đại dương mênh mông, chợt thấy một nữ tử mặc y phục màu xanh đen, sắc mặt u ám, lạnh lùng đứng đó.
Bên trái nàng là một vị chân nhân, bên phải là một hòa thượng vạm vỡ đang chắp tay đứng. Cả hai đều lặng lẽ quan sát. Đứng trước mặt ba người họ lại là một bóng người đang cười rạng rỡ.
“Bái kiến Tiên tử.”
Đối mặt với ba người đang hùng hổ xông tới, bóng người này dường như không hề nao núng. Vừa xoay xoay chuỗi chuỗi tràng hạt đen trong tay, vừa mỉm cười đứng đó, nói:
“Xa cách bao năm, không ngờ đạo hữu nay đã là Môn chủ rồi!”
Nữ tử nhíu mày nhìn hắn, thấp giọng nói:
“Bộ Tử… Ngươi định cản đường ta sao?”
Nam tử áo xanh khẽ mỉm cười, nói:
“Năm xưa ngươi và ta theo các bậc trưởng bối vào Nam Cương, từng gặp mặt tỷ thí đôi chút. Ta may mắn thắng đạo hữu một hai chiêu. Nay ngươi và ta đều đã thành tựu thần thông, Môn chủ cớ sao không thử lại lần nữa?”
Nữ tu trước mắt chính là Môn chủ của Vô Sinh Cữu Môn ở Nam Hải, Hoài Giác chân nhân!
Con lão giao này luyện đan ở Nam Cương nhiều năm, tự nhiên giao thiệp rộng rãi. Vô Sinh Cữu Môn càng gửi gắm diệu đan cho y. Thế nên cho dù sát kiếp hôm nay ập đến quá đỗi bất ngờ, vị chân nhân này vẫn lập tức chạy đến tiếp viện!
Bị cố nhân cản đường, Hoài Giác vốn dĩ đang bừng bừng lửa giận. Nhưng Trì Bộ Tử hiện tại là kẻ độc lai độc vãng, nàng không tiện đắc tội, nhất thời khựng lại tại chỗ, lạnh lùng hỏi: